với nguyễn khuyến nói chung và thơ mùa hạ của ông nói riêng, người đọc cũng bắt gặp rất nhiều cảnh vật và con người bình thường, tức là những đề tài bình dân, gần gũi, quen thuộc với người lao động: cá vượt khóm rau, tằm vừa đẫy giấc đang ngo ngoe ăn lá dâu, chú bé chăn trâu, ông lão đi thăm đồng ruộng, bướm vàng lượn rèm thưa, quạ tha rác làm … Bài văn mẫu Phân tích bài thơ Tương tư của Nguyễn Bính (Chuẩn) Nhà thơ Nguyễn Bính được mệnh danh là "nhà thơ của đồng quê" bởi thơ của ông mang đậm phong vị dân gian, đem lại cho người đọc những hình ảnh thân cận, thân yêu của quê hương non sông, của tình Thơ Nguyễn Bính. Tựa "Không đề". Chỉ có bốn câu. Theo tôi, đây là một trong những bài thơ hay nhất, hoàn chỉnh nhất của Nguyễn Bính. Bài thơ có hai nhân vật, một người con trai và một người con gái. Người con trai ở dưới bến chờ xuôi đò. Người con gái ở trong nhà Bên cạnh những bài thơ tình mà Nguyễn Bính đã tả một cách rất ngọt, rất chân chất ấy, nhà thơ còn rất thành công trong các bài thơ về người mẹ, người chị, giản dị dến không ngờ, nhưng gây xao xuyến và xúc động đến không ngờ cho độc giả. Phần lớn thơ của TP - Nói về thơ Nguyễn Bính, trước nay người ta vẫn sử dụng một định thức quen thuộc: thi sỹ chân quê. Thì cũng chẳng sai. Nhưng trong thơ Nguyễn Bính còn hiện diện cả một phần thành thị, vừa như một đối trọng lại vừa như một sự bổ sung cho cái phần quê kiểng đậm đặc mà ai cũng nhận thấy kia. Vay Tiền Nhanh Ggads. Người ta thường ưu ái gọi Nguyễn Bính là nhà thơ của làng quê Việt Nam. Ở mỗi tác phẩm, chúng ta sẽ cảm nhận được “chất quê”, vừa trữ tình, vừa lắng đọng, chứa nhiều nỗi niềm. Ngay sau đây, bạn hãy cùng THECOTH điểm lại một số tác phẩm xuất sắc nhất của Nguyễn Bính nhé ! Đôi nét về tiểu sử cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của nhà thơ Nguyễn Bính Nguyễn Bính được biết đến là một nhà thơ vô cùng nổi tiếng ở nước ta, nhất là ở thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Các tác phẩm của ông đã đóng góp lớn cho nền thơ ca Việt Nam bấy giờ. Với đặc trưng giản dị, gần gũi, hồn nhiên tựa ca dao trữ tình, thơ Nguyễn Bính luôn được yêu thích qua năm tháng. Tiểu sử Nguyễn Bính sinh ngày 13-2-1918 với tên thật là Nguyễn Trọng Bính tại xóm Trạm, thôn Thiện Vịnh, xã Đồng Đội nay là xã Cộng Hòa, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định. Ông sinh ra trong một gia đình gia giáo, bố làm nghề dạy học, mẹ xuất thân từ một gia đình khá giả. Trong suốt 30 năm, Nguyễn Bính dành thời gian sáng tác rất nhiều thể loại có thể kể đến như thơ, kịch, truyện thơ… Ông cống hiến cho nền Văn Học Việt Nam với một khối lượng tác phẩm khổng lồ có thể kể đến những tác phẩm nổi bật như Tương tư, Chân quê, Tâm hồn tôi, Hương cố nhân, Trả ta về, Gửi người vợ miền Nam, Truyện Tỳ Bà, Mười hai bến nước, Ông lão mài gươm, Chiến dịch mùa xuân, Một nghìn cửa sổ,… Phong cách sáng tác Khi nhắc đến cái tên Nguyễn Bính, người ta nghĩ ngay đến nhà thơ lãng mạn của làng quê Việt Nam. Các tác phẩm của Nguyễn Bính rất đa dạng và phong phú với khối lượng tác phẩm đồ sộ chúng ta có thể chia ra làm hai dòng đó là “lãng mạn” và “cách mạng”. Cái tình, cái lãng mạn luôn xuất hiện trong thơ của ông. Nét đằm thắm, dung dị, thiết tha mà đậm sắc hồn dân tộc mang lại sự gần gũi với người đọc. Sau đây, THECOTH xin giới thiệu cùng bạn đọc yêu thơ, Top 10 bài thơ Nguyễn Bính hay nhất, đi cùng năm tháng. Bạn theo dõi nhé ! Gặp Nhau Bữa nay trở rét rồi đâyTôi còn ở lại trên này với anhBốn bề rừng rậm non xanhBơ vơ hai cái chung tình gặp mình còn có gì đâuSống trong đau khổ đi vào sầu thươngRuột tằm đứt cả tơ vươngÁi ân sang đến nửa đường lại thôiRượu còn rót nữa anh ơi!Uống cho say nữa say rồi thương chừng mưa suốt canh thâuĐêm nay mình khóc phải đâu xa nhà.Trời xanh còn khóc nữa là! Hành phương Nam Trích đoạn “Đôi ta lưu lạc phương Nam này Trải mấy mùa qua én nhạn bay Xuân đến khắp trời hoa rượu nở Mà ta với người buồn vậy thay Lòng đắng sá gì muôn hớp rượu Mà không uống cạn mà không say Lời thề buổi ấycầu Tư Mã Mà áo khinh cừukhông ai may Người giam chí lớn vòng cơm áo Ta trí thân vào nợ nước mây Ai biết thương nhau từ buổi trước Bây giờ gặp nhau trong phút giây Nợ thế chưa trả tròn một món Sòng đời thua đến trắng hai tay Quê nhà xa lắc, xa lơ đó Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay…” Chuyến du hành của tác giả vào đất Sài Gòn thực tế không phải là chuyến du lịch dễ dàng, thỏa sức vui chơi. Bởi sự thiếu thốn đã kìm hãm ý chí làm việc lớn. Nếu như mục đích vào phương Nam của Nguyễn Bính và người bạn là đi làm ăn xa, chắc chắn không thể đạt được thắng lợi. Nhưng chúng ta có thể thấy được giọng thơ hào sảng về sự phiêu bạt giang hồ trở thành động cơ thúc đẩy đôi bàn Nam tiến riêng tư của chính họ. Tâm hồn thi sĩ rất phong cách của Nguyễn Bính Tâm hồn tôi “Tâm hồn tôi là bình rượu nhỏ Rót lần rót mãi xuống nàng Oanh Không xua tay nhưng nàng đã vô tình Hất ly rượu hồn tôi qua cửa sổ...” Bài thơ “Tâm hồn tôi” tái hiện nỗi niềm khi bị thất tình của tác giả. Từng câu thơ đã cho thấy sự tổn thương, buồn bã của nhà thơ trước sự cự tuyệt của người trong mộng. Cái quạt “Cái quạt mười tám cái nan Anh phất vào đấy muôn vàn nhớ nhung Gió sông, gió núi, gió rừng Anh niệm thần chú thì ngừng lại đây. Gió Nam Bắc, gió Đông Tây Hãy hầu công chúa thâu ngày, thâu đêm Em ơi công chúa là em Anh là quan trạng đi xem hoa về Trên giời có vẩy tê tê Đôi bên ước thề duyên hãy tròn duyên Quạt này trạng để làm tin Đêm nay khép mở tình duyên với nàng.” Tại các làng quê Việt Nam, từ ngàn đời xưa đã hình thành nhiều làng nghề, nghệ nhân làm quạt, tập trung chính ở vùng quê đồng bằng Bắc Bộ. Qua những thăng trầm quê hương, làm quạt vẫn phát triển, gắn bó với làng quê. Thơ Nguyễn Bính đã thể hiện sự thân quen, gần gũi của cái quạt. Đồng thời, nhà thơ còn mượn hình hảnh này để thể hiện nỗi nhớ đối với người yêu. Cái quạt là tác phẩm mang đến sâu lắng, trữ tình thu hút Gái xuân “Em như cô gái hãy còn xuân, Trong trắng thân chưa lấm bụi trần, Xuân đến, hoa mơ, hoa mận nở. Gái xuân giũ lụa trên sông Vân. Lòng xuân lơ đãng, má xuân hồng. Cô gái xuân mơ chuyện vợ chồng, Đôi tám xuân đi trên mái tóc. Đêm xuân cô ngủ có buồn không?” Mùa xuân là mùa của những lễ hội, mùa của lứa đôi trao nhau lời hẹn ước. Đây cũng là thời điểm dành cho cảm xúc thơ ca, khiến tâm hồn các thi sĩ trở nên thăng hoa. Ở “Gái xuân” bạn sẽ cảm nhận được chất thanh bình tại các làng quê Việt. CHÙM thơ Nguyễn Bính về tình yêu lãng mạn, tình tứ Đề tài tình yêu cũng là một đề tài lớn trong thơ Nguyễn Bính. Những bài thơ về tình yêu của ông mang vẻ đẹp nhẹ nhàng, tình tứ những không kém phần lãng mạn. Sau đây là một số bài thơ hay của ông về đề tài này. Lỡ bước sang ngang “- Em ơi, em ở lại nhà,Vườn dâu em đốn, mẹ già em già một nắng hai sương,Chị đi một bước trăm đường xót em, em ở lại nhà,Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương. Hôm nay xác pháo đầy đường,Ngày mai khói pháo còn vương khắp này chị bước sang ngangLà tan vỡ giấc mộng vàng từ hồng em uống cho say,Vui cùng chị một vài giây cuối cùng.Rồi đây sóng gió ngang sông,Đầy thuyền hận, chị lo không tới bờMiếu thiêng vụng kén người thờ,Nhà hương khói lạnh, chị nhờ cậy qua là trắng ba đêm,Chị thương chị, kiếp con chim lìa vai gánh lấy giang san...Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ quầng, tóc rối tơ vương,Em còn cho chị lược gương làm gì!Một lần này bước ra đi,Là không hẹn một lần về nữa mấy mươi con sông sâu,Và trăm nghìn vạn dịp cầu chênh là thôi... cũng là đành...Sang ngang lỡ bước riêng mình chị sao?Tuổi son nhạt thắm phai đào,Đầy thuyền hận, có biết bao nhiêu người!Em đừng khóc nữa, em ơi!Dẫu sao thì sự đã rồi, nghe em!Một đi bẩy nổi ba chìm,Trăm cay, ngàn đắng, con tim héo em thương chị mười phần,Cũng không ngăn nổi một lần chị đi.” Chị tôi nước mắt đầm đìa,Chào hai họ để đi về nhà ai...Mẹ trông theo, mẹ thở dài,Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ra đứng ở đầu làng,Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa. II Trời mưa ướt áo làm gì?Năm mười bẩy tuổi chị đi lấy ta pháo đỏ rượu hồng,Mà trên hồn chị một vòng hoa đầu chị bước sang ngang,Tuổi son sông nước đò giang chưa nhà, em nhớ mẹ thương,Ba gian trống, một mảnh vườn xác ngồi bên cửi xe tơ,Thời thường nhắc Chị mày giờ ra sao?“- Chị bây giờ”... Nói thế nào?Bướm tiên khi đã lạc vào vườn từ lỡ bước sang ngang,Trời dông bão, giữa tràng giang, lật dòng nước chảy liên miên,Đưa thân thế chị tới miền đau năm gối hận bên giường,Mười năm nước mắt bữa thường thay năm đưa đám một mình,Đào sâu chôn chặt mối tình đầu năm lòng lạnh như tiền,Tim đi hết máu, cái duyên không về. “Nhưng em ơi, một đêm hè,Hoa xoan nở, xác con ve hoàn chân trên bến sông buồn,Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến thương, thân chị lỡ thương phận chị dở dang những rồi... chị nói sao đây!Em ơi, nói nhỏ câu này với em......Thế rồi máu trở về tim,Duyên làm lành chị duyên tìm về nay lòng ấm lại rồi,Mối tình chết đã có người hồi từ dan díu với tình,Đời tươi như buổi bình minh nạm vàng. “Tim ai khắc một chữ “nàng”Mà tim chị một chữ “chàng” khắc yêu chỉ để mà yêu,Chị còn dám ước một điều gì lầm hai lỡ keo sơn,Mong gì gắn lại phím đờn ngang đêm kia, lệ ròng ròng,Tiễn đưa người ấy sang sông, chị về.“Tháng ngày qua cửa buồng ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa.” III Úp mặt vào hai bàn tay,Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm. “- Đã đành máu trở về tim,Nhưng khôn buộc nổi cánh chim giang đi xây dựng cơ đồ...Chị về giồng cỏ nấm mồ thanh đi khoác áo phong trần,Chị về may áo liệm dần nhớ trinh ôm chặt chân giường,Đã cùng chị khóc đoạn trường thơ xưa đêm ấy giường này,Nghiến răng... nhắm mắt... cau mày... cực chưa!Thế là tàn một giấc mơ,Thế là cả một bài thơ não nùng!Tuổi son má đỏ môi hồng,Bước chân về đến nhà chồng là thôi!Đêm qua mưa gió đầy giời,Trong hồn chị, có một người đi qua... Em về thương lấy mẹ già,Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng giờ sống cũng bằng không,Coi như chị đã ngang sông đắm đò.” Tác phẩm tái hiện nỗi đau day dứt về số phận của người phụ nữ khi bị thói đời, hủ tục của chế độ xưa đã kìm ép cuộc đời. Vì thế, khiến họ phải lỡ bước sang ngang, đau đớn và dằn vặt khôn nguôi. Những vần thơ này khiến người đọc dấy lên niềm xúc động mà không thể nói thành lời. Đó là sự thương cảm dành cho luật lệ hà khắc, từng câu thơ xé lòng đã chạm vào trái tim mỗi người. Thơ Nguyễn Bính đại diện số phận người phụ nữ trong chế độ xưa cũ Những bóng người trên sân ga Những cuộc chia lìa khởi tự đây,Cây đàn sum họp đứt từng đời phiêu bạt, thân đơn chiếc,Lần lượt theo nhau suốt tối ngày... Có lần tôi thấy hai cô bé,Sát má vào nhau khóc sụt bóng chung lưng thành một bóng,“- Đường về nhà chị chắc xa xôi?” Có lần tôi thấy một người yêu,Tiễn một người yêu một buổi chiều,Ở một ga nào xa vắng lắm!Họ cầm tay họ, bóng xiêu xiêu. Hai chàng tôi thấy tiễn chân nhau,Kẻ ở sân toa, kẻ dưới tàu,Họ giục nhau về ba bốn bận,Bóng nhoà trong bóng tối từ lâu. Có lần tôi thấy vợ chồng ai,Thèn thẹn đưa nhau, bóng chạy dài,Chị mở khăn giầu, anh thắt lại“- Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!” Có lần tôi thấy một bà già,Đưa tiễn con đi trấn ải chạy lâu rồi, bà vẫn đứng,Lưng còng đổ bóng xuống sân ga. Có lần tôi thấy một người đi,Chẳng biết vì đâu, nghĩ ngợi gì!Chân bước hững hờ theo bóng lẻ,Một mình làm cả cuộc phân ly. Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,Những bàn tay vẫy những bàn tay,Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,Buồn ở đâu hơn ở chốn này? * Tôi đã từng chờ những chuyến xe,Đã từng đưa đón kẻ đi nhà ga ấy, sân ga ấy,Chỉ để cho lòng dấu biệt ly? Hà Nội, 1937 Là một trong những tác phẩm thơ Nguyễn Bính đặc sắc mà thecoth muốn giới thiệu đến bạn. Tác giả đã lựa chọn sân ga và hình ảnh con tàu để diễn ra những cuộc chia ly đau đến xé lòng. Sự chia ly ở đây có tình yêu, có gia đình, có bạn bè. Thậm chí đôi khi còn là sự chia ly đối với chính bản thân mình. Hình tượng sân ga ở đây có khi rất thực, nhưng cũng lại trở thành ẩn dụ cho sân ga trong lòng Nguyễn Bính và người đọc. Cuộc chia ly của những bóng người ở sân ga Cô hái mơ “Thơ thẩn đường chiều một khách thơ Say nhìn xa rặng núi xanh lơ Khí trời lặng lẽ và trong trẻo Thấp thoáng rừng mơ cô hái mơ Hỡi cô con gái hái mơ già Cô chửa về ư? Đường thì xa Mà cái thoi ngày như sắp tắt Hay cô ở lại về cùng ta? Nhà ta ở dưới gốc cây dương Cách động Hương Sơn nửa dặm đường Có suối nước trong tuôn róc rách Có hoa bên suối ngát đưa hương Cô hái mơ ơi! Chả giả lời nhau lấy một lời Cứ lặng rồi đi, rồi khuất bóng Rừng mơ hiu hắt lá mơ rơi...” Bài thơ là nỗi lòng của chàng trai vô tình phải lòng cô gái xa lạ, để rồi ngẩn ngơ tương tư mãi. Đồng thời cũng là bức tranh phác họa làng quê yên bình với những cảnh đẹp giản dị. Đây là một bài thơ đơn giản về nghệ thuật, chân thành về nội dung, song vẫn đủ để níu kéo trái tim độc giả. Tương tư “Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông Một người chín nhớ mười mong một người. Gió mưa là bệnh của giời Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng. Hai thôn chung lại một làng, Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này? Ngày qua ngày lại qua ngày, Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng. Bảo rằng cách trở đò giang, Không sang là chẳng đường sang đã đành. Nhưng đây cách một đầu đình, Có xa xôi mấy cho tình xa xôi... Tương tư thức mấy đêm rồi, Biết cho ai, hỏi ai người biết cho! Bao giờ bến mới gặp đò? Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau? Nhà em có một giàn giầu Nhà anh có một hàng cau liên phòng Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?” So với trường phái thơ đương thời lãng mạng, chất thơ của Nguyễn Bính hội tụ đầy hồn quê, thấm đượm “hương đồng gió nội”, từ đó, tạo ra sự khác lạ. Điều đó được thể hiện rõ nét nhất thông qua “Tương tư”. Sức hấp dẫn mà bài thơ khiến người đọc thổn thức không chỉ ở câu chuyện tình yêu đôi lứa. Mà còn ở tấm lòng tác giả đối với quê hương, cảnh vật, sự nâng niu trân trọng nghệ thuật dân tộc. Mỗi câu thơ đều mang sắc thái ca dao dân gian thuần túy, mộc mạc, thể hiện hồn thơ bình dị, thanh khiết, đằm thắm mà sắc son. Tấm lòng yêu quê hương, nghệ thuật dân tộc ở từng vần thơ Nguyễn Bính Nhớ Người Trong Nắng Hà Nội có hồ loạn tiếng ve,Nắng dâng làm lụt cả trưa hè,Năm xưa, một buổi đang mưa lụtTôi tiễn chân người sang biệt ly. Từ buổi về đây, sầu lại sầuNgười xa vời quá, ai thương đâu!Tôi đi ngửa mặt trên hè vắngXem những cành cây nó cưới nhau. Nhớ nhung trắng xoá cả mây trời,Trắng xoá hồn tôi, ai nhớ tôi?Hoa cuối cùng xoan rồi rụng hếtLấy gì phảng phất được màu môi? Có một trai hiền, một gái xinhNgang qua, chừng giữa chuyện ân tìnhTrai cười “Bữa ấy mình toan giữMãi dấu môi son giữa má mình…” Cây bỗng thưa dần, bóng dãn raQuanh tôi chỉ thấy nắng chan hoà,Hồn này lãng đãng trôi trong nắngCho được trôi về bến Trữ La! Ghen Cô nhân tình bé của tôi ơi!Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cườiNhững lúc có tôi và mắt chỉ…Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi. Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai,Đừng hôn, dù thấy cánh hoa tươi,Đừng ôm gối chiếc, đêm nay ngủ…Đừng tắm chiều nay, biển lắm người. Tôi muốn mùi thơm của nước hoa,Mà cô thường xức, chẳng bay xa,Chẳng làm ngây ngất người qua lại,Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua. Tôi muốn những đêm đông giá lạnhChiêm bao đừng lẩn quất bên côBằng không, tôi muốn cô đừng gặpMột trẻ trai nào, trong giấc mơ. THE COTH - Top sản phẩm bán chạy -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL Tôi muốn làn hơi cô thở làm ẩm áo khách chưa cô in vết trên đường bụiChẳng bước chân nào được dẫm lên. Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,Thế nghĩa là yêu quá mất rồiVà nghĩa là cô là tất là tất cả của riêng tôi! Ghen Nguyễn Bính là một sáng tác hay của ông được rút ra từ tập Nguyễn Bính – thơ và đời. Với Nguyên Bính ta có thể tìm được tát cả những rung cảm trong tình yêu. Đó có thể là mơ mộng, tỏ tình, thất tình, đau khổ, tương tư, ghen tuông… Và bài thơ Ghen cũng vậy, đó cũng chính là những cảm xúc thường thấy trong tình yêu này. CHÙM thơ Nguyễn Bính chân quê, mộc mạc Thơ của Nguyễn Bính chân quê, mộc mạc, rất đỗi chân thực. Ông viết nhiều về vùng quê yên bình, trù phú của mình, về những người con gái quê trong trắng, xinh tươi. Sau đây là những bài thơ hay về chủ đề này. Chân quê Chân quê - bài thơ hay của Nguyễn Bính “Hôm qua em đi tỉnh về Đợi em ở mãi con đê đầu làng Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi! Nào đâu cái yếm lụa sồi? Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân? Nào đâu cái áo tứ thân? Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen? Nói ra sợ mất lòng em Van em em hãy giữ nguyên quê mùa Như hôm em đi lễ chùa Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh! Hoa chanh nở giữa vườn chanh Thầy u mình với chúng mình chân quê Hôm qua em đi tỉnh về Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều” Bài thơ được Nguyễn Bính gửi gắm thông điệp cảnh tỉnh sâu sắc mà nhẹ nhàng dành cho những cô gái vùng quê đang tự đánh mất đi chính nét đẹp của bản thân. Đây như lời trách móc xót xa mà chàng trai quê nhận thấy sự thay đổi từ cả hình thức cho đến tâm hồn người yêu, đó chính là một sự mất mát cực kỳ lớn. Từ sự chắt lọc về bản sắc văn hóa dân tộc, sự ghi dấu của thơ Nguyễn Bính đã để lại nhiều ấn tượng trong lòng người yêu hồn quê Việt Nam. Bài thơ “Chân quê” đã được phổ nhạc thành bài hát mà nhiều người vô cùng yêu thích. Xuân về Đã thấy xuân về với gió đông Với trên màu má gái chưa chồng Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm Ngước mắt nhìn giời đôi mắt trong Từng đàn con trẻ chạy xum xoe Mưa tạnh trời quang nắng mới hoe Lá nõn nhành non ai tráng bạc Gió về từng trận gió bay đi Thong thả nhân gian nghỉ việc đồng Lúa thì con gái mượt như nhung Đầy vườn hoa bưởi, hoa cam rụng Ngào ngạt hương bay, bướm vẽ vòng Trên đường cát mịn một đôi cô Yếm đỏ khăn thâm trảy hội chùa Gậy trúc giắt bà già tóc bạc Lần lần tràng hạt niệm nam mô. Xuân về e ấp Bài thơ quê hương Trải nghìn dặm trời mây bạn quê tôi, tôi rất đỗi vui mừng!Bạn nán lại cùng tôi thêm buổi tôi xin kể nốt chuyện quê hương. ...Quê hương tôi có cây bầu cây nhịTiếng “đàn kêu tích tịch tình tang...”Có cô Tấm náu mình trong quả thị,Có người em may túi đúng ba gang. Quê hương tôi có ca dao tục ngữ,Ông trăng tròn thường xuống mọi nhà đĩa muối cũng mặn tình chồng vợ,Một dây trầu cũng nhắc chuyện lứa đôi. Con chim nhỏ cũng đau hồn nước mất“Cuốc cuốc” kêu rỏ máu những đêm vàngChân ngựa đá cũng dính bùn trận người đi cứu nước chống xâm lăng. Quê hương tôi có bà Trưng, bà TriệuCưỡi đầu voi, dấy nghĩa, trả thù Lê Lợi đã trường kỳ kháng chiến,Hưng Đạo vương đã mở hội Diên Hồng. Quê hương tôi có múa xoè, hát đúm,Có hội xuân liên tiếp những đêm Nguyễn Trãi, có “Bình Ngô đại cáo”.Có Nguyễn Du và có một “Truyện Kiều”. Quê hương tôi có Trường Sơn một dải,Có Hồng Hà lại có Cửu Long GiangCó Hà Nội có hồ Tây, hồ Đồng Xuân bày đủ mặt hàng. Quê hương tôi có sầu riêng, măng cụtLòng bưởi đào, lòng gấc đỏ như gạo tám xoan thổi nồi đồng điếu,Cam xã Đoài ai bóc cũng thơm ngon. Cánh đồng nào cũng chôn vàng giấu bạc,Bờ biển nào cũng chói ngọc ngời thanh quế ngửi qua là khỏi bệnh,Có cây lim đóng cả một thân tầu. Quê hương tôi có những người con gái“Một ngày hai bữa cơm đèn...”Cách sông cái cũng bắc cầu dải yếm,Cho chàng sang đính ước chuyện nhân duyên. Trong bụng mẹ đã từng mê tiếng hát;Nên quê tôi ai cũng biết làm trẻ nhỏ nằm nôi hay đặt võng,Sớm hay chiều, đều mượn cánh cò đưa. Khi có giặc những tre làng khắp nước,Đều xả thân làm ngọn mác, mũi chông,Những trai gái thôn Đông, xóm BắcThoắt vươn vai thành những anh hùng... Quê tôi đó - bạn ơi! - là thế nghìn năm rặt những tiếng kêu thươngSung sướng làm sao! Bỗng một ngày có ĐảngCó Bác Hồ, làm sống lại quê hương. Đánh Nhật, đuổi Tây cứu dân, dựng nướcHai mươi năm kể biết mấy công trình!Và từ đây, núi sông và cuộc quê hương mới thực sự của minh. Cuộc đời mới con người cũng mới,Khắp bốn phương lộng lẫy ánh sao cờ,“Đoàn quân Việt Nam đi... chung lòng cứu quốc...”Đầu ngẩng cao từ cách mạng mùa thu. Những xiềng xích nghìn năm đều bẻ bài ca điệu múa lại vui trận khóc đêm dài không có thị nông thôn rộn rã tiếng cười. Trong luỹ tre xanh vui mùa hợp tác,Mái ngói nhô lên như những nụ hoa ruộng, chung trâu, chung lòng, chung sứcChung con đường gặt lấy ấm no chung. Trong xưởng máy tưng bừng như đám chủ nhân là chính những công máy reo chen tiếng cười tiếng hát,Chẳng còn đâu tiếng chủ thét, cai gầm! Những nhà thơ được tự do ca ngợi,Quê hương. Tổ quốc, con người...Và đời sống khỏi túng, nghèo, đói, bị ai khinh rẻ, dập vùi! Đời trước thường mơ chuyện tiên, chuyện Phật,Truyện thiên đường trong những cõi hư vô...Đời nay dựng thiên đường trên mặt đất,Dựng mùa xuân trong tất cả bốn mùa. Khi con người được tự do giải rộng hơn mà trời cũng xanh trên cành cũng thêm ngon, thêm ngọt,Hoa trong vườn cũng thêm sắc, thêm hương. Và ý nghĩa những ca dao, tục ngữNgày càng thêm thắm thiết, ngọt “Truyện Kiều” mới có chân giá trị,Và Nguyễn Du mới thành đại thi hào. Thửa ruộng cũ cấy thêm mùa lúa mới,Khung trời quê mọc những nóc lò “cao thế” đã chăng dài khắp nẻo,Xóm làng tôi điện sẽ át trăng sao. Những gỗ tốt đã dựng câu lạc bộ,Gạo tám xoan thơm bếp lửa nhân cô Tấm tự tay xây hạnh phúcChẳng phải gian nan hoá kiếp mấy lần. Và lớp lớp những anh hùng xuất thanh niên sức Phù Đổng là đây!Đẩy biển lùi ra, ngăn sông đứng lại,Khẩu súng trường cũng hạ nổi máy bay. Hội Diên Hồng thôn xã nào cũng mở,Chuyện “kháng chiến trường kỳ” ai cũng nhớ nhập tâm.“Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”Câu ấy giờ đây đã đúng cả trăm phần. Đảng cùng dân đã viết thêm lịch sử,Lửa Điện Biên sáng dậy cả trăm Ấp Bắc, Chu Lai cũng bừng rực rỡ,Lửa chiến công đang chói lọi miền Nam. Khi có Đảng, có Bác Hồ lãnh đạo;Có truyền thống cha ông để lại tự bao đánh Mỹ nhất định là phải thắngChuyện ấy, quê tôi, thành chuyện dĩ nhiên rồi. *** Câu chuyện quê tôi, sơ sài mấy trở về xin kể mọi người phần tôi có thơ này tặng bạn,Tặng quê mình, nhân dịp tết năm nay. Tết Bính Ngọ, 1966 Quê hương luôn là đề tài bất tận của thi sĩ Nguyễn Bính Những lời thơ trong tác phẩm hướng đến nhiều nội dung liên quan đến quê hương. Từ vị trí địa lý, đến lịch sử oai hùng, những con người quả cảm cứu nước. Cho đến nỗi gian khó trong đấu tranh để cảm nhận niềm vui chiến thắng. Sự giàu có của quê hương chứng minh đất nước có sự thay đa dổi thịt sau khi hòa bình… Nguyễn Bính còn khiến người đọc thán phục về mạch nguồn dân tộc. Dường như ở đó ông đã gửi gắm toàn bộ vốn kiến thức dân gian nghìn đời. Những khổ thơ tràn ngập thế giới ca dao cổ tích, chất chứa nhiều điển tích. Không chỉ thế, thơ Nguyễn Bính còn đưa hình ảnh dân tộc sáng ngời qua những áng văn lấp lánh tình người. Hay sự chấp nhận, vượt qua khó khăn của người phụ nữ phi thường trong tình yêu… Cô hàng xóm Nhà nàng ở cạnh nhà tôi, Cách nhau cái dậu mùng tơi xanh rờn Hai người sống giữa cô đơn, Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi Giá đừng có dậu mùng tơi, Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng… Có con bướm trắng thường sang bên này Bướm ơi! Bướm hãy vào đây! Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi… Chẳng bao giờ thấy nàng cười, Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên Mắt nàng đăm đắm trông lên… Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi! Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi, Tôi buồn tự hỏi “Hay tôi yêu nàng?” Không, từ ân ái lỡ làng, Tình tôi than lạnh gio tàn làm sao? Tơ hong nàng chả cất vào, Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang Mấy hôm nay chẳng thấy nàng, Giá tôi cũng có tơ vàng mà hong Cái gì như thể nhớ mong? Nhớ nàng? Không! Quyết là không nhớ nàng! Vâng, từ ân ái nhỡ nhàng, Lòng tôi riêng nhớ bạn vàng ngày xưa Tầm tầm giời cứ đổ mưa, Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm Cô đơn buồn lại thêm buồn, Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi? Hôm nay mưa đã tạnh rồi! Tơ không hong nữa, bướm lười không sang. Bên hiên vẫn vắng bóng nàng, Rưng rưng… tôi gục xuống bàn rưng rưng… Nhớ con bướm trắng lạ lùng! Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nàng. Hỡi ơi! Bướm trắng tơ vàng! Mau về mà chịu tang nàng đi thôi! Đêm qua nàng đã chết rồi, Nghẹn ngào tôi khóc… Quả tôi yêu nàng. Hồn trinh còn ở trần gian? Nhập vào bướm trắng mà sang bên này! Bài thơ vừa khép lại, như tấm màn sân khấu vừa kéo xuống, khép lại một vở kịch thơ với chỉ 3 nhân vật “tôi”, “nàng” và chứng nhân là “con bướm trắng”, mà trong đó, chỉ có nhân vật “tôi” độc thoại với chính mình và cũng là người duy nhất còn tồn tại trong một kết thúc nửa thực, nửa mơ. Cô hàng xóm - một trong những bài thơ hay của Nguyễn Bính Qua nhà Cái ngày cô chưa có chồng Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa Lối này lắm bưởi nhiều hoa Đi vòng để được qua nhà đấy thôi Một hôm thấy cô cười cười Tôi yêu, yêu quá nhưng hơi mất lòng Biết đâu rồi chả nói chòng “Làng mình khối đứa phải lòng mình đây” Một năm đến lắm là ngày Mùa thu, mùa cốm vào ngay mùa hồng Từ ngày cô đi lấy chồng Gớm sao có một quảng đường mà xa Bờ rào cây bưởi không hoa Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo Lợn không nuôi, đặc ao bèo Giầu không, dây chẳng buồn leo vào giàn Giếng khơi mưa ngập nước tràn Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều. Trên đây là tổng hợp của Thecoth về những tác phẩm thơ Nguyễn Bính hay nhất. Ở mỗi bài thơ, bạn sẽ tìm thấy chất rất riêng, phong cách không hề trộn lẫn mà chỉ có ở Nguyễn Bính. Xem thêm tuyển tập thơ Tố Hữu cực hay nữa bạn nhé ! THE COTH - Top sản phẩm bán chạy Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Thơ Tình Nguyễn Bính Hay Nhất ❤️ Những Bài Thơ Nổi Tiếng ✅ Chia Sẻ Đến Bạn Đọc Trọn Bộ Thơ Về Tình Yêu “Bất Tử” Cùng Thời Gian Mang Sắc Thái Dân Dã, Mộc Mạc, Giản Dị, Đậm Chất Trữ Tình. Tình Yêu Trong Thơ Nguyễn BínhCác Bài Thơ Tình Của Nguyễn BínhNhững Bài Thơ Tình Nguyễn Bính Hay NhấtThơ Nguyễn Bính Về Tình YêuChùm Thơ Nguyễn Bính Tình Yêu HayThơ Tình Buồn Nguyễn Bính Thơ Tình Nguyễn Bính Tương TưBài Thơ Ghen Của Nguyễn Bính Tình Yêu Trong Thơ Nguyễn Bính Có người đã từng nói “Tình yêu trong thơ Nguyễn Bính chân thật và mộc mạc như tình yêu của người bình dân trong ca dao”. Thơ Nguyễn Bính như một cô gái quê kín đáo, mịn mà, duyên dáng. Người đọc thấy ở thơ ông những nét dung dị, đằm thắm, thiết tha, đậm sắc hồn dân tộc, gần gũi với ca dao. Cái tình trong thơ Nguyễn Bính luôn luôn mặn mà, mộc mạc, sâu sắc và tế nhị hợp với phong cách, tâm hồn của người Á Đông. Vì vậy thơ Nguyễn Bính sớm đi sâu vào tâm hồn của nhiều lớp người và đã chiếm lĩnh được cảm tình của đông đảo bạn đọc từ thành thị đến nông thôn. Đọc những áng thơ tình Nguyễn Bính dưới đây, bạn sẽ phần nào thấu hiểu được nỗi niềm, nỗi buồn chất chứa trong lòng của các cô nàng, anh chàng. Gặp Nhau Nguyễn Bính Bữa nay trở rét rồi đâyTôi còn ở lại trên này với anhBốn bề rừng rậm non xanhBơ vơ hai cái chung tình gặp mình còn có gì đâuSống trong đau khổ đi vào sầu thươngRuột tằm đứt cả tơ vươngÁi ân sang đến nửa đường lại thôiRượu còn rót nữa anh ơi!Uống cho say nữa say rồi thương chừng mưa suốt canh thâuĐêm nay mình khóc phải đâu xa nhà.Trời xanh còn khóc nữa là! 🍁 Ngoài Tình Yêu Trong Thơ Nguyễn Bính, Tặng Bạn Thơ Huy Cận ❤️️ Tuyển Tập Những Bài Thơ Hay Nhất Nguyễn Bính là thi sĩ của tình yêu. Tình yêu của Nguyễn Bính rất nhẹ nhàng, tế nhị. Đầu tiên, bạn hãy khám phá Các Bài Thơ Tình Của Nguyễn Bính ý nghĩa sau đây. Tình Tôi Nguyễn Bính Tình tôi là giọt thuỷ ngânDù nghiền chẳng nát dù lăn vẫn trònTình cô là đoá hoa dơnBình minh nở để hoàng hôn mà tàn Lòng tôi rối những tơ đànCao vời những ước đầy tràn những mơLòng cô chẳng có dây tơƯớc sao đến thấp mà mơ đến nghèo! Hồn tôi giếng ngọt trong veoTrăng thu trong vắt biển chiều trong xanhHồn cô cát bụi kinh thànhĐa đoan vó ngựa chung tình bánh xe Nhớ I Nguyễn Bính Ví chăng nhớ có như tơ nhỉ,Em thử quay xem được mấy vòng?Ví chăng nhớ có như vừng nhỉEm thử lào xem được mấy thưng! Anh ơi! Em nhớ, em không nói,Nhớ cứ đầy lên, cứ rối lênTừ đấy về đây xa quá đỗi,Đường đi bằng ngựa hay bằng thuyền? Gieo thoi, gieo thoi, lại gieo thoiNhớ nhớ, mong mong, mãi mãi rồi…Thoi ạ làm sao thoi lại cứĐi về giăng mắc để trêu tôi? Hôm qua chim khách đậu trên cành,Kêu mãi làm em cứ tưởng nhật hôm qua về tới bếnAi ngờ chim khách cũng không linh! Anh bốn mùa hoa, em một bềAnh muôn quán trọ, em thâm khuêMay còn hơn được ai sương phụLà nhớ người đi có thể về. Chẳng Biết Yêu Nhau Phải Những Gì Nguyễn Bính Năm đã qua rồi, trong lớp họcTôi ngồi nghe Uyển đọc bài thiHai ta trẻ lắm tình thơ dạiChẳng biết… yêu nhau phải những gì? 🍁 Ngoài Các Bài Thơ Tình Của Nguyễn Bính, Chia Sẻ Thêm Bài Thơ Mưa Xuân Nguyễn Bính ❤️ Trọn Bộ Thơ, Bài Hát, Phân Tích Những Bài Thơ Tình Nguyễn Bính Hay Nhất Tiếp theo đây, xin gửi đến bạn đọc tuyển chọn Những Bài Thơ Tình Nguyễn Bính Hay Nhất. Những bài thơ với vần thơ nhẹ nhàng nhưng dễ đi sâu vào lòng người. Lỡ Bước Sang Ngang Nguyễn Bính 1– Em ơi! Em ở lại nhàVườn dâu em đốn, mẹ già em thươngMẹ già một nắng hai sươngChị đi một bước trăm đường xót xaCậy em, em ở lại nhàVườn dâu em đốn, mẹ già em thương Hôm nay xác pháo đầy đườngNgày mai khói pháo còn vương khắp làngChuyến này chị bước sang ngangLà tan vỡ giấc mộng vàng từ đâyRượu hồng em uống cho sayVui cùng chị một vài giây cuối cùngRồi đây sóng gió ngang sôngĐầy thuyền hận, chị lo không tới bờMiếu thiêng vụng kén người thờNhà hương khói lạnh chị nhờ cậy emĐêm qua là trắng ba đêmChị thương chị kiếp con chim lìa đànMột vai gánh lấy giang san…Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thươngMắt quầng tóc rối tơ vươngEm còn cho chị lược gương làm gì! Một lần này bước ra điLà không hẹn một lần về nữa đâuCách mấy mươi con sông sâuVà trăm ngàn vạn nhịp cầu chênh vênhCũng là thôi cũng là đànhSang sông lỡ bước riêng mình chị sao?Tuổi son nhạt thắm phai đàoĐầy thuyền hận, có biết bao nhiêu người!Em đừng khóc nữa em ơi!Dẫu sao thì sự đã rồi, nghe em!Một đi bảy nổi ba chìmTrăm cay nghìn đắng con tim héo dầnDù em thương chị mười phầnCũng không ngăn nổi một lần chị đi Chị tôi nước mắt đằm đìaChào hai họ để đi về nhà aiMẹ trông theo, mẹ thở dàiDây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ranTôi ra đứng tận đầu làngNgùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa… 2Trời mưa ướt áo làm gì?Năm mười bảy tuổi chị đi lấy chồngNgười ta pháo đỏ rượu hồngMà trên hồn chị một vòng hoa tangLần đầu chị bước sang ngangTuổi son sông nước đò giang chưa tườngỞ nhà em nhớ mẹ thươngBa gian trống, một mảnh vườn xác xơMẹ ngồi bên cửi xe tơThời thường nhắc “- Chị mày giờ ra sao?” Chị bây giờ… nói thế nào?Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoangChị từ lỡ bước sang ngangTrời dông bão giữa tràng giang lật thuyềnXuôi dòng nước chảy liên miênĐưa thân thế chị tới miền đau thươngMười năm gối hận bên giườngMười năm nước mắt bữa thường thay canhMười năm đưa đám một mìnhĐào sâu chôn chặt mối tình đầu tiênMười năm lòng lạnh như tiềnTim đi hết máu mà duyên không về Nhưng em ơi! Một đêm hèHoa xoan nở, xác con ve hoàn hồnDừng chân trên bến sông buồnNhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sangĐoái thương thân chị lỡ làngĐoái thương phận chị dở dang những ngàyRồi… rồi chị nói sao đây?Em ơi! nói nhỏ câu này với em…Thế rồi máu trở về timDuyên làm lành chị duyên tìm về môiChị nay lòng ấm lại rồiMối tình chết đã có người hồi sinh Chị từ dan díu với tìnhĐời tươi như buổi bình minh nạm vàngTim ai khắc một chữ “nàng”Mà tim chị một chữ “chàng” khắc theoNhưng yêu chỉ để mà yêuChị còn dám ước một điều gì hơnMột lầm hai lỡ keo sơnMong gì gắn lại phím đờn ngang cungRồi đêm kia lệ ròng ròngTiễn đưa người ấy sang sông, chị vềTháng ngày qua cửa buồng theChị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa 3Úp mặt vào hai bàn tayChị tôi khóc suốt ba ngày ba đêm– Đã đành máu trở về timNhưng khôn buộc nổi cánh chim giang hồNgười đi xây dựng cơ đồChị về giồng cỏ nấm mồ thanh xuânNgười đi khoác áo phong trầnChị về may áo liệm dần nhớ thươngHồn trinh ôm chặt chân giườngĐã cùng chị khóc đoạn trường thơ ngâyNăm xưa đêm ấy giường nàyNghiến răng nhắm mắt cau mày… cực chưa? Thế là tàn một giấc mơThế là cả một bài thơ não nùngTuổi son má đỏ môi hồngBước chân về đến nhà chồng là thôiĐêm qua mưa gió đầy giờiMà trong hồn chị có người đi quaEm về thương lấy mẹ giàĐừng mong ngóng chị nữa mà uổng côngChị giờ sống cũng bằng khôngCoi như chị đã ngang sông đắm đò Chờ Nguyễn Bính Hẹn cho một hẹn, anh chờEm may áo nái bao giờ cho xongLạy giời, tắt gió ngang sôngQua đò biếu áo yên lòng em anh đi lấy chồng mong tằm tốt bằng mười mọi năm. 🌼 Ngoài Những Bài Thơ Tình Nguyễn Bính Hay Nhất, Bật Mí Thêm Trọn Bộ Thơ Xuân Diệu ❤️ Tuyển Tập Những Bài Thơ Hay Nhất Thơ Nguyễn Bính Về Tình Yêu Mời bạn đọc cùng cập nhật thêm những vần thơ ngọt ngào, lãng mạn và đầy cảm xúc của Thơ Nguyễn Bính Về Tình Yêu sau đây nhé. Chân Quê Nguyễn Bính Hôm qua em đi tỉnh vềĐợi em ở mãi con đê đầu làngKhăn nhung quần lĩnh rộn ràngÁo cài khuy bấm, em làm khổ tôi! Nào đâu cái yếm lụa sồi?Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?Nào đâu cái áo tứ thân?Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen? Nói ra sợ mất lòng emVan em em hãy giữ nguyên quê mùaNhư hôm em đi lễ chùaCứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh! Hoa chanh nở giữa vườn chanhThầy u mình với chúng mình chân quêHôm qua em đi tỉnh vềHương đồng gió nội bay đi ít nhiều Mùa đông đan áo Đã quyết không… không… được một ngàyRồi yêu mất cả buổi chiều nayChiều nay bướm trắng ra nhiều quá!Không biết là mưa hay nắng đây? Lâu nay tôi thấy ở lòng tôiNhư có tơ vương đến một ngườiNgười ấy, nhưng mà tôi chả nóiTôi đành ngậm miệng nữa mà thôi. Tôi quen ngậm miệng với tình xưaTình đã sang sông đã tới bờTình đã trao tôi bao oán hậnVà đem đi cả một thuyền mơ. Mơ có năm năm đã vội tàn,Có nàng đan mãi áo len nàng áo đỏ đi qua đấy,Hương đượm ba ngày hương chưa tan. Mà hương đượm mãi ở hồn tôi,Tôi biết là tôi yêu mất rồi!Tôi biết từ đây tôi khổ lắm,Chiều nay gió lạnh đấy, nàng ơi! Tất cả mùa đông đan áo lenCho người cho tất cả người quenCòn tôi người lạ, tôi người lạ,Có cũng nên mà không cũng nên. Oán đã bao la, hận đã nhiềuCớ sao tôi vẫn chả thôi yêu?Tôi đi mãi mãi con đường ấyQua lại hôm nay, sáng lại chiều. ⚡ Ngoài Thơ Nguyễn Bính Về Tình Yêu. Khám Phá Ngay Thơ Tình Xuân Diệu Hay Nhất ❤️️Chùm Thơ Tình Yêu Đầy Đủ Chùm Thơ Nguyễn Bính Tình Yêu Hay Hãy cùng đọc và thưởng thức thêm những Chùm Thơ Nguyễn Bính Tình Yêu Hay bên dưới bạn nhé. Bạn sẽ cảm nhận được rất nhiều điều, nhiều suy nghĩ dưới góc nhìn của một thi sĩ. Nhớ Người Trong Nắng Nguyễn Bính Hà Nội có hồ loạn tiếng ve,Nắng dâng làm lụt cả trưa hè,Năm xưa, một buổi đang mưa lụtTôi tiễn chân người sang biệt ly. Từ buổi về đây, sầu lại sầuNgười xa vời quá, ai thương đâu!Tôi đi ngửa mặt trên hè vắngXem những cành cây nó cưới nhau. Nhớ nhung trắng xoá cả mây trời,Trắng xoá hồn tôi, ai nhớ tôi?Hoa cuối cùng xoan rồi rụng hếtLấy gì phảng phất được màu môi? Có một trai hiền, một gái xinhNgang qua, chừng giữa chuyện ân tìnhTrai cười “Bữa ấy mình toan giữMãi dấu môi son giữa má mình…” Cây bỗng thưa dần, bóng dãn raQuanh tôi chỉ thấy nắng chan hoà,Hồn này lãng đãng trôi trong nắngCho được trôi về bến Trữ La! Hương cố nhân Thuở trước loài hoa chửa biết cườiVô tình con bướm trắng sang chơiKhác nào tôi đã sang chơi đấyRước bướm dừng chân. Hoa hé môi. Từ đấy loài hoa mới biết cườiCũng như nàng mới biết yêu tôiHoa yêu dấu bướm cho nên bướmQuả quyết yêu hoa đến trọn đời. Ai dạy nàng yêu? Có phải làNào ngờ hư đến thế là hoa!Hoa đi đón rước bao nhiêu bướmTừ bướm xuân xanh đến bướm già. Tôi chỉ thèm yêu lấy một lầnCó người đi giữa xứ mùa xuânThấy con bướm trắng bay thơ thẩnÝ hẳn đi tìm hương cố nhân. Chức Nữ, Ngưu Lang Nguyễn Bính Trên trời Chức Nữ với Ngưu LangMột dải sông Ngân lệ mấy hàngTản Đà Sông Ngân nước chảy hững hờNgưu Lang ngồi khóc bên bờ sông NgânMột năm gặp được mấy lần!Anh khổ vô ngần Chức Nữ em ơi!Đôi ta chẳng hợp lòng trờiMột dòng nước bạc ngăn đôi chung tìnhChẳng cho liền cánh liền cànhĐày em trên ấy, đoạ anh dưới này. Lạc loài đôi lứa thơ ngâyMột năm sống để một ngày gặp ta có tội gì đâuCớ sao chim chẳng bắc cầu cho qua?Có chăng tội với Trời giàChẳng qua là tội đôi ta chung oan mình buộc lấy mìnhCon sông bất bình chảy mãi về xuôi…Bao giờ Chức Nữ em ơi!Cho giời nghĩ lại, cho giời quay đi!Xuân xanh để lỗi một thìAnh là bướm dại yêu gì được hoa!Mênh mang một dải Ngân hàTình sao không phụ mà ra phụ tình! Con tằm là luỵ ba sinhMà em là luỵ của anh muôn đờiEm là con gái nhà trờiCòn anh con cái nhà người thường dânYêu em có vạn có ngànNhưng cha chẳng chứng cho bàn tay không!Anh chưa tên chiếm bảng rồngLấy đâu xe bóng ngựa hồng vinh qui?Cưới em bằng tấm tình siĐò không chở thí, lấy gì sang sông?Tên em anh khắc bên lòngBụi hồng vương lấy má hồng thương anh! Vì cha chẳng đoái duyên mìnhAnh đành sống để chung tình với em!Đêm qua mới thực là đêmChân cứng đá mềm, Chức Nữ em ơi!Bờ sông bên ấy gieo thoiSao em chẳng dệt một lời thơ anh?Tơ trời mấy sợi mong manhBiết anh có dệt nên hình gì không?Một bờ sông, hai bờ sôngMột lòng! Anh dám hai lòng ở đâu!Bao giờ cho hợp duyên nhauAnh bắc nghìn cầu, Chức Nữ em ơi! 🌻 Ngoài Chùm Thơ Nguyễn Bính Tình Yêu Hay. Khám Phá Thêm Thơ Xuân Diệu Về Tình Yêu ❤️ Những Bài Hay Nhất Thơ Tình Buồn Nguyễn Bính Bạn sẽ phần nào thấu hiểu được nỗi niềm, nỗi buồn chất chứa trong lòng của các cô nàng, anh chàng khi yêu thông qua những bài Thơ Tình Buồn Nguyễn Bính này nhé. Lòng Yêu Đương Nguyễn Bính Yêu yêu yêu mãi thế này!Tôi như một kẻ sa lầy trong yêuCao bao nhiêu thấp bấy nhiêuMột hai ba bốn năm chiều rồi… thôi Nơi này chán vạn hoa tươiĐể yên tôi hái đừng mời tôi lênMột đi làm nở hoa senMột cười làm rụng hàng nghìn hoa maiHương thơm như thể hoa nhàiNhững môi tô đậm làm phai hoa đàoNõn nà như thể hoa cauThân hình yểu điệu ra màu hoa lan Ai yêu như tôi yêu nàngHọp nhau lại, họp thành làng cho xinhChung nhau dựng một trường đìnhThờ riêng một vị thần linh là Nàng… Thư cho chị Viết cho chị cánh thư nàyMột đêm lữ thứ em say rượu cầnNhớ người cách một mùa xuânHình như người đã một lần sang sôngỒ! Say! Thương nhớ vô cùngRượu hay lệ ướt khăn hồng chị ơi!Làm sao giấc ngủ không dàiSao đêm không ngắn, mà trời cứ mưa ? Làm sao em sống như thừaCố đem men rượu tẩm vừa lòng đauKể từ hai đứa thôi nhauEm thường chả có đêm nào không saySao em đơn chiếc thế này ?Sao em lại khóc như ngày chị đi …?Ở đây còn có vui gì!Vườn dâu xa lắm! lối về chị xaCon đường sang xóm Trữ LaCách một ngày ngựa, cách ba ngày đò Lúc này em nghĩ mà loCứ thương nhớ mãi thì cho hết đời!Hôm qua có chuyến đò xuôiToan về Hà Nội lại thôi không vềEm trồng được một cây lêHẹn bốn năm nữa thì về hái hoaNhưng là vườn đất người taMình là khách trọ một vài đêm thôi Sáng mai có lẽ em xuôiNếu không đãng trí và trời không mưaNhưng mà khăn gói gió đưaLại về Hà Nội thì chưa muốn vềĐò thuê, ngày ngựa cũng thuêSang nhìn qua kẻ lỗi thì sang sôngỒ! Say! Thương nhớ vô cùngRượu hay lệ ướt khăn hồng chị cho? Màu Tím Huế Nguyễn Bính Thôi thế là em cách biệt rồi!Đường đi mỗi bước lại xa xôiTim tím rừng chiều, tim tím núiTim tím chiều hôm, tim tím mai Ban chiều tim tím nhớ mong nhauĐêm tối kìa em tím rất nhiềuAnh cúi xuống hôn màu tím giấyThư về em, tím nét thương đau Mai mốt rồi đây lầm cát bụiAnh lại đường xa trải kiếp ngườiTim tím rừng chiều, tim tím núiChiều hôm nhiều tím thế em ơi! ⚡ Ngoài Thơ Tình Buồn Nguyễn Bính. Khám Phá Ngay Chân Quê Nguyễn Bính ❤️ Phân Tích Bài Thơ, Cảm Nhận Thơ Tình Nguyễn Bính Tương Tư Thơ Tình Nguyễn Bính Tương Tư nói lên tâm trạng khắc khoải chờ mong của một chàng trai đang yêu đơn phương không được đáp đền. Mối tương tư ấy được đặt vào khung cảnh nông thôn với dáng dấp một mối tình chân chất. Thôn Đoài ngồi nhớ thôn ĐôngMột người chín nhớ mười mong một mưa là bệnh của giờiTương tư là bệnh của tôi yêu thôn chung lại một làng,Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này? Ngày qua ngày lại qua ngày,Lá xanh nhuộm đã thành cây lá rằng cách trở đò giang,Không sang là chẳng đường sang đã đây cách một đầu đình,Có xa xôi mấy cho tình xa xôi…Tương tư thức mấy đêm rồi,Biết cho ai, hỏi ai người biết cho!Bao giờ bến mới gặp đò?Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau? Nhà em có một giàn giầuNhà anh có một hàng cau liên phòngThôn Đoài thì nhớ thôn ĐôngCau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào? 🍁 Ngoài Thơ Tình Nguyễn Bính Tương Tư, Khám Phá Thêm Tương Tư Nguyễn Bính ❤️ Phân Tính Bài Thơ, Cảm Nhận Bài Thơ Ghen Của Nguyễn Bính Bài thơ Ghen Của Nguyễn Bính chính là những cảm xúc thường thấy trong tình yêu. Đây là một thi phẩm mang nhiều ý nghĩa và đầy ấn tượng được đông đảo bạn đọc biết đến và yêu thích. Ghen Nguyễn Bính Cô nhân tình bé của tôi ơi!Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cườiNhững lúc có tôi và mắt chỉ…Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi. Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai,Đừng hôn, dù thấy cánh hoa tươi,Đừng ôm gối chiếc, đêm nay ngủ…Đừng tắm chiều nay, biển lắm người. Tôi muốn mùi thơm của nước hoa,Mà cô thường xức, chẳng bay xa,Chẳng làm ngây ngất người qua lại,Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua. Tôi muốn những đêm đông giá lạnhChiêm bao đừng lẩn quất bên côBằng không, tôi muốn cô đừng gặpMột trẻ trai nào, trong giấc mơ. Tôi muốn làn hơi cô thở làm ẩm áo khách chưa cô in vết trên đường bụiChẳng bước chân nào được dẫm lên. Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,Thế nghĩa là yêu quá mất rồiVà nghĩa là cô là tất là tất cả của riêng tôi! 🌼 Ngoài Bài Thơ Ghen Của Nguyễn Bính. Bật Mí Thêm Chế Lan Viên Thơ Tình Yêu, Màu Xuân ❤️ Tuyển Tập Hay Nhất Thơ Tình Nguyễn Bính ❤️️ 16 Tuyệt Phẩm Bất Hủ Nhất ✅ Tuyển Tập Những Áng Thơ Về Tình Yêu Lãng Mạn, Hay Nhất Của Nguyễn Bính. Những Mối Tình Của Nguyễn Bính 16 Tuyệt Phẩm Thơ Tình Của Nguyễn Bính Chân QuêCái QuạtNhớ Người Trong NắngBóng BướmMùa Đông Nhớ Cố NhânBảy ChữChờCưới VợHái Mồng TơiKhông NgủĐoá Hoa HồngLỡ Bước Sang NgangĐôi MắtMùa Đông Gửi Cố NhânTâm Hồn TôiTương TưSưu Tầm Thơ Tình Yêu Của Nguyễn Bính Hay Đặc SắcThời TrướcSao Chẳng Về Đây?Cô Hái MơQua NhàVângHai LòngThơ Nguyễn Bính Về Tình Yêu Thi VịThơ Về Tình Yêu Của Nguyễn Bính HayTuyển Tập Thơ Tình Nguyễn Bính Hay NhấtThơ Tình Nguyễn Bính Ghen Những Mối Tình Của Nguyễn Bính Nguyễn Bính là nhà thơ đào hoa, lãng mạn, vì vậy trong cuộc đời của mình, ông đã trải qua rất nhiều mối tình. Dưới đây là phần khái quát về những mối tình của nhà thơ Nguyễn Bính, bạn có thể tham khảo. Về cuộc đời, Nguyễn Bính có nhiều nét rất đặc biệt. Ông là một con người nghệ sĩ vô cùng đa tình đào hoa. Có thể nói, hiếm có nhà thơ nào có được cuộc sống giang hồ lãng mạn đến tận cùng như Nguyễn Bính. Ông có 4 người con và 4 người vợ, gồm vợ đầu Nguyễn Lục Hà Tức Nguyễn Hồng Châu, vợ hai Mai Thị Mới, vợ ba Phạm Vân Thanh không chính thức và người vợ tư Trần Thị Lai. Ngoài ra còn một số bóng hồng khác đã từng đi ngang qua đời người thi sĩ đào hoa Nguyễn Bính, có thể kể đến như sau Tên Nguyễn Bính xuất hiện trên văn đàn bằng giải khuyến khích của nhóm Tự Lực Văn Đoàn trao cho tập thơ Tâm hồn tôi của chàng thanh niên 22 tuổi 1940. Ở ngay tập thơ ấy, “tâm hồn tôi” đã được Nguyễn Bính ghi tặng cho cô Oanh – một người đẹp đất Hà Đông “Tâm hồn tôi là một bình rượu nhỏRót dần dần, rót mãi xuống nàng OanhKhông say sưa, nàng vẫn vô tìnhHắt ly rượu hồn tôi qua cửa sổ…” Năm 1941, Nguyễn Bính ra mắt tập thơ Hương cố nhân, trong tập thơ này có nhiều bài thơ dành tặng cho một người con gái tài hoa, mà Nguyễn Bính gọi nàng dưới nhiều cái tên Hương, Mai Thơ, Tây Thi… thực ra đó là nữ sĩ Anh Thơ. Ít ai biết ngoài làm thơ, Nguyễn Bính còn viết 3 tập văn xuôi, đó là những tập Ngậm miệng, Hai người điên ở kinh thành và Không nhan sắc… Trong tập Ngậm miệng, Nguyễn Bính đã nói rõ hơn về “mối tương tư” cô Oanh Hà Đông, còn ở tập Hai người điên ở kinh thành là những bộc bạch về những gì Nguyễn Bính chưa nói hết trong Hương cố nhân. Năm 1942, Nguyễn Bính lại có tập thơ Người con gái ở lầu hoa, dành tặng Tú Uyên, “địa chỉ” của nàng được nhà thơ tiết lộ “Nhà nàng ở gốc cây mai trắngTrên xóm mai vàng, dưới đế kinhCó một buổi chiều qua lối ấyTôi về dệt mãi mộng ba sinh”. Hóa ra nàng Tú Uyên ấy chính là em gái của nhà văn Nguyễn Đình Lạp tác giả Ngoại ô, tên thật là Nguyễn Thị Tuyên. Mỗi ngày đến tòa soạn, Nguyễn Bính đều phải đi qua nhà nàng, thế rồi cứ tự hỏi “Ô hay, lòng cứ làm sao ấy/Có phải là yêu hỡi Tú Uyên?”. Tự hỏi như thế bởi thực ra nhà thơ và người đẹp cũng… chưa có gì! Chỉ là “để ý” thương thầm thế thôi. Cuối năm 1943, Nguyễn Bính “hành phương Nam”, nơi đất khách quê người này trái tim đa tình kia lại thổn thức bởi một “đôi mắt nhung”. Đó là một cô gái có gốc gác hoàng tộc Tôn Nữ Hoàng Trân. Nàng Tôn Nữ cũng biết làm thơ, cho nên ít lâu sau trên tờ Đàn Bà của Thụy An xuất bản ở Hà Nội người ta thấy xuất hiện nhiều bài thơ đối đáp giữa Nguyễn Bính và Tôn Nữ Hoàng Trân. Tuy nhiên, mối tình này chỉ được một thời gian ngắn, rồi thôi. Rồi Nguyễn Bính trẩy đi Hà Tiên, ghé thăm cặp tri kỷ Đông Hồ – Mộng Tuyết. Tại đây nhà thơ đã có những ngày thật thơ mộng bên cô gái gốc Minh hương những người gốc Hoa, theo phong trào “phản Thanh, phục Minh” phiêu dạt qua Việt Nam – NV, cháu ruột của nữ sĩ Mộng Tuyết, tên là Ngọc. Cập nhật đầy đủ về 👉Thơ Nguyễn Bính 👈 Tuyển Tập Thơ Hay Sưu tầm 16 tuyệt phẩm thơ tình của Nguyễn Bính không nên bỏ lỡ, cùng đón đọc ngay nhé! Chân Quê Hôm qua em đi tỉnh về,Đợi em ở mãi con đê đầu nhung, quần lĩnh rộn cài khuy bấm, em làm khổ tôi!Nào đâu cái yếm lụa sồi?Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?Nào đâu cái áo tứ thân?Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen? Nói ra sợ mất lòng em,Van em! Em hãy giữ nguyên quê hôm em đi lễ chùa,Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng chanh nở giữa vườn chanh,Thầy u mình với chúng mình chân qua em đi tỉnh về,Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều. Cái Quạt “Cái quạt mười tám cái nan”Anh phất vào đấy muôn vàn nhớ nhung.– Gió sông, gió núi, gió rừng!Anh niệm thần chú thì ngừng lại đây!Gió nam bắc, gió đông tây!Hãy hầu công chúa thâu ngày thâu đêm. Em ơi, công chúa là em,Anh là quan trạng đi xem hoa về.“Trên giời có vẩy tê tê,”Đôi bên ước thề, duyên sẽ tròn này trạng để làm tin,Đêm nay khép mở tình duyên với nàng. Nhớ Người Trong Nắng Hà Nội có hồ loạn tiếng ve,Nắng dâng làm lụt cả trưa xưa một buổi đương mưa lụtTôi tiễn chân người sang biệt ly. Từ buổi về đây sầu lại sầu,Người xa vời quá ai thương đâu!Tôi đi ngửa mặt trên hè vắng,Xem những cành cây nó cưới nhau. Nhớ nhung trắng xoá cả mây trời,Trắng xoá hồn tôi, ai nhớ tôi?Hoa cuối cùng xoan rồi rụng hết,Lấy gì phảng phất được màu môi? Có một trai hiền, một gái xinh,Ngang qua, chừng giữa chuyện ân cười “Bữa ấy mình toan giữMãi dấu môi son trên má mình…” Cây bỗng thưa dần bóng giãn ra,Quanh tôi chỉ thấy nắng chan hoà,Hồn này lẵng đẵng trôi trong nắng,Cho được trôi về bến Trữ La! Bóng Bướm Cành dâu cao, lá dâu caoLênh đênh bóng bướm trôi vào mắt đi đèn sách mười niênBiết rằng bóng bướm có lên kinh thành. Cành dâu xanh, lá dâu xanhMột mình em hái, một mình em rồi mãn khoá thi hươngNgựa điều, võng tía qua đường những ai? Mùa Đông Nhớ Cố Nhân Cơ giời định rớt cả mùa đông,Suốt chín mươi đêm xuống một bướm ngại sang đò bến lạnh,Không về với kẻ lẻ chăn uống kỳ say bữa thất thường,Buồn như tên lính ở biên ba mươi Tết, trời mưa bụi,Sực nhớ quê nhà, uống rượu như gì nữa?.. Chính là tôi,Tên lính tình chung ở ải ngoài,Uống rượu suông thường, và rất nhớ,Một người yêu ở một phương phùn đầy cữ chửa cho thôi,Gió bấc đêm nay buốt suốt mộng con thoi còn chạy lẻ,Hay là nàng đã dệt thoi đôi?Đám cưới nào như đám cưới nàng?Xe hoa đi ở tứ vi sao tối tựa trong buồng cưới,Tiếng muỗi ran như tiếng pháo ran?Vẫn bảo “Ừ thôi, quên nàng đi!Quên nàng, quên hết chuyện xưa kia”,Nhưng mùa đông ấy thê lương quá,Tôi cưới mùa đông để được gì? Bảy Chữ Mây trắng đang xây mộng viễn hành,Chiều nay tôi lại ngắm giời xanh,Giời xanh là một tờ thư rộng,Tôi thảo lên trời mấy nét nhanh. Viết trọn năm dài theo vách đá,Bốn bề lá đổ ngợp hơi thu,Vừa may cánh nhạn về phương ấy,Tôi gửi cho nàng bức ngọc thư. Xe ngựa chiều nay ngập thị thành,Chiều nay nàng bắt được giời xanh,Đọc xong bảy chữ thì thương lắm“Vạn lý tương tư, vũ trụ tình”. Chờ Hẹn cho một hẹn, anh chờEm may áo nái bao giờ cho xongLạy giời, tắt gió ngang sôngQua đò biếu áo yên lòng em anh đi lấy chồng mong tằm tốt bằng mười mọi năm. Cưới Vợ Hôm nay ăn hỏi tưng bừng,Ngày mai thì cưới, độ chừng ngày cùng chồng mới nàng về,Rồi cùng chồng mới nàng đi theo chồng. Tôi về dạm vợ là xong!Vợ người làng, vợ xóm đông, quê tôi không đợi, không chờ,Không nhan sắc mấy, không thơ mộng tôi bởi đã đến thì,Lấy tôi không phải là vì yêu tôi. Hôm nay tôi cưới vợ rồi,Từ nay tôi đã là người bỏ đi!Pháo ơi! mày nổ làm gì?Biến ra tất cả pháo xì cho tao! Hái Mồng Tơi Hoa lá quanh người lác đác rơiCuối vườn đeo giỏ hái mồng tơiMồng tơi ứa đỏ đôi tay nõnCô bé nhìn tay nhí nhảnh cười Cách vườn tiếng gọi khẽ đưa sangRẽ lá cô em trốn vội vàngQuên giỏ mồng tơi bên dậu vắngTôi đem nhặt lấy gởi đưa nàng Năm tháng ta vui chốn ngựa hồngCảnh xưa gò ngựa một chiều đôngCây khô dậu đổ mồng tơi héoCô bé nhà bên đã có chồng. Không Ngủ Có giăng bóng lạnh vườn đào,Có giàn nhạc ngựa lơi vào trong trong lòng với con tim,Có lời em, có bóng em rõ ràng. Thuyền giăng ai thả sang đoài,Đêm khuya mở nhẹ then cài cửa vào bóng nữa là ba,Với em ở trái tim ta là nhiều. Đoá Hoa Hồng Thưa đây, một đoá hoa hồngVà đây một án hương lòng hoang vuĐầu bù trở lại kinh đôTơ vương chín mối sầu cho một lòngTình tôi như đóa hoa hồngỞ mương oan trái, trong lòng tịch liêuKinh đô cát bụi bay nhiềuTìm đâu thấy một người yêu hoa hồng? Lỡ Bước Sang Ngang I “- Em ơi, em ở lại nhà,Vườn dâu em đốn, mẹ già em già một nắng hai sương,Chị đi một bước trăm đường xót em, em ở lại nhà,Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương. Hôm nay xác pháo đầy đường,Ngày mai khói pháo còn vương khắp này chị bước sang ngangLà tan vỡ giấc mộng vàng từ hồng em uống cho say,Vui cùng chị một vài giây cuối cùng.Rồi đây sóng gió ngang sông,Đầy thuyền hận, chị lo không tới bờMiếu thiêng vụng kén người thờ,Nhà hương khói lạnh, chị nhờ cậy qua là trắng ba đêm,Chị thương chị, kiếp con chim lìa vai gánh lấy giang san…Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ quầng, tóc rối tơ vương,Em còn cho chị lược gương làm gì!Một lần này bước ra đi,Là không hẹn một lần về nữa mấy mươi con sông sâu,Và trăm nghìn vạn dịp cầu chênh là thôi… cũng là đành…Sang ngang lỡ bước riêng mình chị sao?Tuổi son nhạt thắm phai đào,Đầy thuyền hận, có biết bao nhiêu người!Em đừng khóc nữa, em ơi!Dẫu sao thì sự đã rồi, nghe em!Một đi bẩy nổi ba chìm,Trăm cay, ngàn đắng, con tim héo em thương chị mười phần,Cũng không ngăn nổi một lần chị đi.” Chị tôi nước mắt đầm đìa,Chào hai họ để đi về nhà ai…Mẹ trông theo, mẹ thở dài,Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ra đứng ở đầu làng,Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa. II Trời mưa ướt áo làm gì?Năm mười bẩy tuổi chị đi lấy ta pháo đỏ rượu hồng,Mà trên hồn chị một vòng hoa đầu chị bước sang ngang,Tuổi son sông nước đò giang chưa nhà, em nhớ mẹ thương,Ba gian trống, một mảnh vườn xác ngồi bên cửi xe tơ,Thời thường nhắc Chị mày giờ ra sao?“- Chị bây giờ”… Nói thế nào?Bướm tiên khi đã lạc vào vườn từ lỡ bước sang ngang,Trời dông bão, giữa tràng giang, lật dòng nước chảy liên miên,Đưa thân thế chị tới miền đau năm gối hận bên giường,Mười năm nước mắt bữa thường thay năm đưa đám một mình,Đào sâu chôn chặt mối tình đầu năm lòng lạnh như tiền,Tim đi hết máu, cái duyên không về. “Nhưng em ơi, một đêm hè,Hoa xoan nở, xác con ve hoàn chân trên bến sông buồn,Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến thương, thân chị lỡ thương phận chị dở dang những rồi… chị nói sao đây!Em ơi, nói nhỏ câu này với em……Thế rồi máu trở về tim,Duyên làm lành chị duyên tìm về nay lòng ấm lại rồi,Mối tình chết đã có người hồi từ dan díu với tình,Đời tươi như buổi bình minh nạm vàng. “Tim ai khắc một chữ “nàng”Mà tim chị một chữ “chàng” khắc yêu chỉ để mà yêu,Chị còn dám ước một điều gì lầm hai lỡ keo sơn,Mong gì gắn lại phím đờn ngang đêm kia, lệ ròng ròng,Tiễn đưa người ấy sang sông, chị về.“Tháng ngày qua cửa buồng ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa.” III Úp mặt vào hai bàn tay,Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm. “- Đã đành máu trở về tim,Nhưng khôn buộc nổi cánh chim giang đi xây dựng cơ đồ…Chị về giồng cỏ nấm mồ thanh đi khoác áo phong trần,Chị về may áo liệm dần nhớ trinh ôm chặt chân giường,Đã cùng chị khóc đoạn trường thơ xưa đêm ấy giường này,Nghiến răng… nhắm mắt… cau mày… cực chưa!Thế là tàn một giấc mơ,Thế là cả một bài thơ não nùng!Tuổi son má đỏ môi hồng,Bước chân về đến nhà chồng là thôi!Đêm qua mưa gió đầy giời,Trong hồn chị, có một người đi qua… Em về thương lấy mẹ già,Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng giờ sống cũng bằng không,Coi như chị đã ngang sông đắm đò.” Đôi Mắt Vò nhàu chéo áo làm vuiƯớt đôi mắt đẹp nhìn tôi nặng tìnhSông đầy lạnh bến dừa xanhKể từ ngày cưới xa anh lần đầuChiều quê lùi lại sau tàuMắt em sáng mãi chòm sao trên trờiĐưa chồng vượt biển ra khơiĐêm đêm con mắt vì tôi thức ròng…Miền Nam em đứng trông chồngĐầu sông ngọn sóng một lòng đinh ninhCó trong đôi mắt em xinhÁnh hồ Gươm biếc in hình ảnh tôiXóm thưa bằn bặt tiếng cườiLúa non đổ bãi, trái tươi rụng vườnMắt em sực tỉnh lửa hờnTrái ngon lại chín, lúa thơm lại vàngNghiêng đầu hôn tóc con ngoanMắt em giếng ngọt mơ màng trăng thanhCon nhìn mắt mẹ long lanhĐẹp lời sông núi thắm tình cha con Mây bay tóc phố đầu thônAnh thương đôi mắt vẫn tròn ánh saoMây thu thăm thẳm từng caoMắt em rót sáng thêm vào mắt anh Đường về dựng suối treo ghềnhChân ta vững bước, mắt mình rối trôngChiều quê lại ngát hương đồngĐêp sao đôi mắt tiễn chồng hôm xưa… Mùa Đông Gửi Cố Nhân Buốt tê đầu lưỡi, giá tê tay,Rét cóng môi non, lạnh nhíu đến lòng tôi rồi hạ trại,Đốt đường sạn đạo, ở luôn đây. Chim hiền ướt cánh vắng thư sang,Gà xóm cầm canh gáy trễ đất cứ như quân chiến bại,Cây vườn rách rưới, gió lang thang. Cố nhân xa lạnh mấy đường sông,Con gái quanh quanh lấy sạch cưới chẳng hôm nào chẳng nổ,Tình xa lăng lắc dưới chăn bông. Hôm qua mưa phùn, nay mưa phùn,Giam hãm mình trong xóm tí nhớ những hôm vàng những nắng,Đưa nàng trở lại Trữ La thôn. Mưa phùn gió bấc, cố nhân ơi,Áo rét nàng đan lỡ hẹn lạnh khi nàng ra giũ lụa,Với dùm trong nước lấy hồn tôi. Tâm Hồn Tôi Tâm hồn tôi là bình rượu nhỏRót lần rót mãi xuống nàng OanhKhông xua tay nhưng nàng đã vô tìnhHất ly rượu hồn tôi qua cửa sổ… Tương Tư Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,Một người chín nhớ mười mong một mưa là bệnh của giời,Tương tư là bệnh của tôi yêu thôn chung lại một làng,Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?Ngày qua ngày lại qua ngày,Lá xanh nhuộm đã thành cây lá rằng cách trở đò giang,Không sang là chẳng đường sang đã đây cách một đầu đình,Có xa xôi mấy mà tình xa xôi… Tương tư thức mấy đêm rồi,Biết cho ai, hỏi ai người biết cho!Bao giờ bến mới gặp đò?Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau? Nhà em có một giàn giầu,Nhà anh có một hàng cau liên Đoài thì nhớ thôn Đông,Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào? Đón đọc chùm 🌿Thơ Xuân Nguyễn Bính 🌿 Những Bài Thơ Hay Bất Hủ Nhất Sưu Tầm Thơ Tình Yêu Của Nguyễn Bính Hay Đặc Sắc Sưu tầm các bài thơ tình yêu của Nguyễn Bính hay đặc sắc chia sẻ cho bạn đọc của Thời Trước Sáng giăng chia nửa vườn chè,Một gian nho nhỏ đi về có tằm tôi phải chạy dâu,Vì chồng tôi phải qua cầu đắng tôi thi đỗ khoa này,Bõ công kinh sử từ ngày lấy không rồi chúng bạn cười,Rằng tôi nhan sắc cho người say hằng khuyên sớm khuyên trưaAnh chưa thi đỗ thì chưa động phòng. Một quan là sáu trăm đồng,Chắt chiu tháng tháng cho chồng đi thi. Chồng tôi cưỡi ngựa vinh quy,Hai bên có lính hầu đi dẹp ra đón tận gốc bàng,Chồng tôi xuống ngựa cả làng ra xem. Đêm nay mới thật là đêm,Ai đem giăng giãi lên trên vườn chè? Sao Chẳng Về Đây? Lối đỏ như son tới xóm Dừa,Ngang cầu đã điểm hạt mưa thưa,Xuân sang xao xuyến lòng tôi quáTôi đã xây tròn sự nghiệp chưa? Ở mãi kinh kỳ với bút nghiên,Đêm đêm quán trọ thức thi xa một buổi soi gương cũThấy lệch bao nhiêu mặt chữ điền. Chẳng đợi mà xuân vẫn cứ sangPhồn hoa thôi hết mộng huy nay sực tỉnh sầu đô thịTôi đã về đây rất vội vàng. Ở đây vô số những trời xanhVà một con sông chảy rất lành,Và những tâm hồn nghe rất đẹpTừng chung sống dưới mái nhà tranh. Sao chẳng về đây múc nước sôngTưới cho những luống có hoa hồng?Xuân sang hoa nụ rồi hoa nởPhô nhuỵ vàng hây với cánh nhung. Sao chẳng về đây bắt bướm vàngNhốt vào tay áo, đợi xuân sang,Thả ra cho bướm xem hoa nởCánh bướm vờn hoa loạn phấn hương? Sao chẳng về đây có bạn hiền,Có hương, có sắc, có thiên nhiênSống vào giản dị, ra tươi sángTìm thấy cho lòng một cảnh tiên? Sao chẳng về đây lục tứ thơHỡi ơi, hồn biển rộng không bờChùm hoa sự nghiệp thơm muôn thuởThiên hạ bao nhiêu kẻ đợi chờ? Sao chẳng về đây, nỡ lạc loàiGiữa nơi thành thị gió mưa phaiChết dần từng nấc, rồi mai mốtChết cả mùa xuân, chết cả đời? Xuân đã sang rồi em có hayTình xuân chan chứa, ý xuân đầyKinh kỳ bụi quá, xuân không đếnSao chẳng về đây? Chẳng ở đây? Cô Hái Mơ Thơ thẩn đường chiều một khách thơ,Say nhìn xa rặng núi xanh lơ,Khí trời lặng lẽ và trong trẻo,Thấp thoáng rừng mơ cô hái cô con gái hái mơ già!Cô chửa về ư? Đường thì xa,Mà ánh trời hôm dần một tắt,Hay cô ở lại về cùng ta?Nhà ta ở dưới gốc cây dương,Cách động Hương Sơn nửa dặm đường,Có suối nước trong tuôn róc rách,Có hoa bên suối ngát đưa hái mơ ơi!Chả giả lời nhau lấy một lời,Cứ lặng rồi đi, rồi khuất bóng,Rừng mơ hiu hắt lá mơ rơi. Qua Nhà Cái ngày cô chưa có chồngĐường gần tôi cứ đi vòng cho xaLối này lắm bưởi nhiều hoa…Đi vòng để được qua nhà đấy thôiMột hôm thấy cô cười cườiTôi yêu yêu quá nhưng hơi mất lòngBiết đâu, rồi chả nói chòng“Làng mình khối đứa phải lòng mình đây!”Một năm đến lắm là ngày!Mùa thu mùa cốm vào ngay mùa ngày cô đi lấy chồngGớm sao có một quãng đồng mà xaBờ rào cây bưởi không hoaQua bên nhà thấy bên nhà vắng teoLợn không nuôi, đặc ao bèoGiầu không dây chẳng buồn leo vào giànGiếng thơi mưa ngập nước trànBa gian đầy cả ba gian nắng chiều. Vâng Lạ quá! Làm sao tôi cứ buồn?Làm sao tôi cứ khổ luôn luôn?Làm sao tôi cứ tương tư mãi?Người đã cùng tôi phụ rất tròn?Thì ra chỉ có thế mà thôi!Yêu đấy. Không yêu đấy, để rồiMắc hẳn đường tơ sang cửi khác,Dệt từng tấm mộng để dâng mãi son cho chữ Ái Tình,Mộng lòng trang điểm mãi cho người đêm ấy khoe chồng mới“- Em chửa yêu ai, mới có mình”.Có người trong gió rét chiều đông,Chăm chỉ đan cho trọn áo chồng,Còn bảo “- Đường len đan vụng quá!Lần đầu đan áo kiểu đàn ông.”Vâng, chính là cô chưa yêu ai,Lần đầu đan áo kiểu con về thu cả ba đông lại,Đốt hết cho cô khỏi thẹn lời. Hai Lòng Lòng em như quán bán hàng,Dừng chân cho khách qua đàng mà anh như mảng bè trôi,Chỉ về một bến, chỉ xuôi một chiều. Lòng anh như biển sóng cồn,Chứa muôn con nước ngàn con sông em như cánh lá khoai,Đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu. Lòng anh như hoa hướng dương,Trăm nghìn đổ lại một phương mặt em như cái con thoi,Thay bao nhiêu suốt mà thoi vẫn lành! Chia sẻ chi tiết về 🌿Bài Thơ Quê Hương Của Nguyễn Bính 🌿 Nội Dung, Phân Tích Thơ Nguyễn Bính Về Tình Yêu Thi Vị Mời bạn đọc thưởng thức thêm chùm thơ Nguyễn Bính về tình yêu thi vị dưới đây. Tình tôi I Tình tôi là giọt thuỷ ngân,Dù nghiền chẳng nát, dù lăn vẫn cô là đoá hoa đơn,Bình minh nở để hoàng hôn mà tôi rối những tơ đàn,Cao vời những ước, đầy tràn những cô chẳng có dây tơ,Ước sao đến thấp mà mơ đến nghèo!Hồn tôi giếng ngọt trong veo,Giăng thu trong vắt, biển chiều trong cô cát bụi kinh thành,Đa đoan vó ngựa, chung tình bánh mà tôi anh chàng si,Chiêm bao vạn tải vẫn về xứ cô. Hương cố nhân Thuở trước loài hoa chửa biết cười,Vô tình con bướm trắng sang chơi.“Khác nào tôi đã sang chơi đấy”,– Rước bướm dừng chân. Hoa hé môi. Từ đấy loài hoa mới biết cười,“Cũng như nàng mới biết yêu tôi”.Hoa yêu dấu bướm cho nên bướm,Quả quyết yêu hoa đến trọn đời. “Ai dạy nàng yêu? Có phải là…”Nào ngờ hư đến thế là hoa!Hoa đi đón rước bao nhiêu bướm,Từ bướm xuân xanh đến bướm già. “Tôi chỉ thèm yêu lấy một lần”,Có người đi giữa xứ mùa xuân,Thấy con bướm trắng bay thơ thẩn,Ý hẳn đi tìm hương cố nhân. Người hàng xóm Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,Cách nhau cái giậu mùng tơi xanh người sống giữa cô đơn,Nàng như cũng có nỗi buồn giống đừng có giậu mùng tơi,Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng. Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng…Có con bướm trắng thường sang bên ơi! Bướm hãy vào đây!Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi…Chả bao giờ thấy nàng cười,Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên,Mắt nàng đăm đắm trông lên… Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi!Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi,Tôi buồn tự hỏi “Hay tôi yêu nàng?”– Không, từ ân ái nhỡ nhàng,Tình tôi than lạnh gio tàn làm sao!Tơ hong nàng chả cất vào,Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang. Mấy hôm nay chẳng thấy nàng,Giá tôi cũng có tơ vàng mà gì như thể nhớ mong?Nhớ nàng? Không! Quyết là không nhớ nàng!Vâng, từ ân ái nhỡ nhàng,Lòng tôi riêng nhớ bạn vàng ngày xưa. Tầm tầm giời cứ đổ mưa,Hết hôm nay nữa là vừa bốn đơn buồn lại thêm buồn…Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi? Hôm nay mưa đã tạnh rồi!Tơ không hong nữa, bướm lười không hiên vẫn vắng bóng nàng,Rưng rưng… tôi gục xuống bàn rưng rưng…Nhớ con bướm trắng lạ lùng!Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nàng. Hỡi ơi! Bướm trắng tơ vàng!Mau về mà chịu tang nàng đi thôi!Đêm qua nàng đã chết rồi,Nghẹn ngào tôi khóc… Quả tôi yêu nàng. Hồn trinh còn ở trần gian?Nhập vào bướm trắng mà sang bên này! Giấc mơ anh lái đò Năm xưa chở chiếc thuyền này,Cho cô sang bãi tước đay chiều tôi mơ mãi, mơ nhiều“Tước đay xe võng nhuộm điều, ta bừng vua mở khoa thi,Tôi đỗ quan Trạng, vinh quy về anh đi trước võng nàng…Cả hai chiếc võng cùng sang một đò.”Đồn rằng đám cưới cô to,Nhà giai thuê chín chiếc đò đón gái ăn chín nghìn cau,Tiền cheo, tiền cưới chừng đâu chín nghìn…Lang thang tôi dạm bán thuyền,Có người trả chín quan tiền, lại thôi!Buông sào cho nước sông trôi,Bãi đay thấp thoáng, tôi ngồi tôi mơ…Có người con gái đang tơ,Vẫy tay ý muốn sang nhờ bãi đay.– Sao cô không gọi sáng ngày?Giờ thuyền tôi đã chở đầy thuyền sông nó có hai bờ,Tôi chưa đỗ Trạng, thôi cô lại nhà! Thơ Về Tình Yêu Của Nguyễn Bính Hay Tổng hợp những bài thơ về tình yêu của Nguyễn Bính hay không nên bỏ lỡ. Dối lòng Xé bao nhiêu lụa rồi?Em không cười một bao nhiêu lửa rồi?Em không lên một tiếng. Lòng anh như lụa đây,Tình anh như lửa đấy;Bao Tự ngày xưa emNàng dễ chiều biết mấy! Trên đường môi nho nhỏ,Trên màu môi hồng hồng,Cái gì anh đã thấy?Hình như là mùa đông. Hương lầu hoa chìm chìm;Cửa lầu hoa vẫn đóng;Có khác gì môi em,Cơ hồ anh tuyệt vọng. Có khác gì lòng em,Cửa lầu hoa vẫn đóng,Nghe hồn anh chìm chìm,Nghe buồn anh rộng rộng. Một toán quân khát nước,Đương đi tìm rừng em không bắt chước,Nói dối như người xưa? Anh dối lòng anh mãi,Rằng đây là rừng dối lòng anh mãi,Rằng em là Nàng dối lòng anh mãi,“Em sắp cười bây giờ”. Đàn tôi Đàn tôi đứt hết dây rồi!Không người nối hộ, không người thay rào những buổi gieo mưa,Lòng đơn ngỡ tiếng quay tơ đằm đằm. Có cô lối xóm hàng năm,Giồng dâu tốt lá, chăn tằm hơn nay đợi đến bao giờ,Dâu cô tới lứa, tằm cô chín cô óng chuốt mịn màng,Sang xin một ít cho đàn có dây. Truyện cổ tích Em ạ! Ngày xưa vua nước BướmKén nhân tài, mở Điệp lang khoaVua không lấy Trạng, vua thề thếCon bướm vàng tuyền đậu Thám hoa. Vua liền gọi gả con gái yêuNàng đẹp như em, chả nói điêu!Vua nuông hai vợ chồng phò mãCho nhởn xem hoa sớm lại chiều. Một hôm hai vợ chồng quan ThámMê mải xem hoa lạc lối vềVợ khóc “Mình ơi! em hãi lắm!”Trời chiều lạc lối tới vườn lê. Vườn đầy hoa, trắng như em ấyBỗng một bà Tiên hiển hiện raSao mà đẹp thế? Tiên mà lại!Nữ Chúa Vườn Lê đi xem hoa. Bà thấy vợ chồng con Bướm dạiSụt sùi ngồi khóc dưới hoa lêĐến bên âu yếm, bà thương hại“Ý hẳn hai con lạc chốn về? Đây về nước Bướm đường thì xaVề tạm nhà ta ngủ với taCó đủ chăn thêu, cùng gối gấmCó nhiều bánh trái ướp hương hoa…” Đêm ấy chăn êm kề gối êmVợ chồng ăn bánh của bà TiênĂn xong thoắt chốc liền thay lốtChồng hoá làm anh, vợ hoá em. Vẩn vơ Đã quyết không… không được một ngày,Rồi yêu mất cả buổi chiều nay bướm trắng ra nhiều quá!Không biết là mưa hay nắng đây? Lâu nay tôi thấy ở lòng tôi,Như có tơ vương đến một người,Người ấy… nhưng mà tôi chả nói,Tôi đành ngậm miệng nữa mà thôi. Tôi quen ngậm miệng với tình xưa,Tình đã sang sông, đã tới bờ,Tình đã trao tôi bao oán hận,Và đem theo cả một thuyền mơ. Mơ có năm năm đã vội tàn,Có nàng đan mãi áo len đan,Có nàng áo đỏ đi qua đấy,Hương đượm ba ngày hương chửa tan, Mà hương đượm mãi ở hồn tôi,Tôi biết là tôi yêu mất rồi!Tôi biết rồi đây tôi khổ lắm!Chiều nay gió lạnh đấy, nàng ơi! Tất cả mùa đông đan áo lenCho người, cho tất cả người tôi người lạ, tôi người lạ,Có cũng nên và không cũng nên. Oán đã bao la, hận đã nhiều,Cớ sao tôi vẫn chẳng thôi yêu?Tôi đi mãi mãi con đường ấy,Qua lại hôm nay, sáng lại chiều. Gợi ý phân tích bài thơ🌱Tương Tư [Nguyễn Bính] 🌱 Nội Dung, Nghệ Thuật Tuyển Tập Thơ Tình Nguyễn Bính Hay Nhất Tuyển tập các bài thơ tình của Nguyễn Bính hay nhất vừa được tổng hợp được, cùng đón đọc nhé! Màu tím Huế Thôi thế là em cách biệt rồi!Đường đi mỗi bước lại xa xôiTim tím rừng chiều, tim tím núiTim tím chiều hôm, tim tím mai Ban chiều tim tím nhớ mong nhauĐêm tối kìa em tím rất nhiềuAnh cúi xuống hôn màu tím giấyThư về em, tím nét thương đau Mai mốt rồi đây lầm cát bụiAnh lại đường xa trải kiếp ngườiTim tím rừng chiều, tim tím núiChiều hôm nhiều tím thế em ơi! Hôn nhau lần cuối Cầm tay anh khẽ nóiKhóc lóc mà làm chi?Hôn nhau một lần cuối,Em về đi, anh đi. Rồi một hai ba năm,Danh thành, anh trở em, anh chăn tằm,Với em, anh dệt vải. Ta sẽ là vợ chồng,Sẽ yêu nhau mãi xe sợi chỉ hồng,Sẽ hát câu ân ái. Anh và em sẽ sốngTrong một mái nhà trúc thưa làm cổng,Lấy tơ liễu làm mành. Nghe lời anh, em hỡi!Khóc lóc mà làm chi?Hôn nhau một lần cuối,Em về đi! anh đi. Đêm sao sáng Đêm hiện dần lên những chấm sao,Lòng trời đương thấp bỗng nhiên Ngân đã tỏ đôi bờ lạnh,Ai biết cầu Ô ở chỗ nào?Tìm mũ Thần Nông chẳng thấy đâu,Thấy con Vịt lội giữa dòng Hôm như mắt em ngày ấy,Rớm lệ nhìn tôi bước xuống sao Bắc Đẩu sáng tinh khôi,Lộng lẫy uy nghi một góc ở bên kia bờ vĩ tuyến,Nhìn sao thao thức mấy năm rồi…Sao đặc trời cao sáng suốt đêm,Sao đêm chung sáng chẳng chia còn có bữa sao quên mọc,Tôi chẳng đêm nào chẳng nhớ em. Thơ Tình Nguyễn Bính Ghen Trong những bài thơ tình của Nguyễn Bính thì bài thơ Ghen là một trong số những thi phẩm nổi tiếng nhất. Mời bạn cùng đọc và chiêm nghiệm thi phẩm ngay dưới đây. Ghen Cô nhân tình bé của tôi ơi!Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cườiNhững lúc có tôi, và mắt chỉNhìn tôi những lúc tôi xa xôi. Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai,Đừng hôn dù thấy bó hoa ôm gối chiếc đêm nay ngủ,Đừng tắm chiều nay biển lắm người. Tôi muốn mùi thơm của nước hoa,Mà cô thường xức, chẳng bay xa,Chẳng làm ngây ngất người qua lại,Dẫu chỉ qua đường khách lại qua. Tôi muốn những đêm đông giá lạnh,Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô,Bằng không, tôi muốn cô đừng gặpMột trẻ trai nào trong giấc mơ. Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ,Đừng làm ẩm áo khách chưa cô in vết trên đường bụi,Chẳng bước chân nào được giẵm lên. Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,Thế nghĩa là yêu quá mất rồi,Và nghĩa là cô và tất cả,Cô, là tất cả của riêng tôi. Đọc thêm tập🌹 Thơ Ghen Nguyễn Bính, Xuân Diệu 🌹35+ Bài Thơ Ghen Vui Hài Thơ tình Nguyễn Bính-một hồn thơ quen mà lạ. Nguyễn Bính là một trong những nhà thơ nổi tiếng những thập niên 30 – 60 của thế kỷ trước trong văn học hiện đại Việt Nam. Ông có một phong cách thơ được nhiều thế hệ đương thời mến mộ, đặc biệt có nhiều bài tuy sáng tác trong phong trào Thơ Mới nhưng đậm chất trữ tình dân gian cả về nội dung lẫn hình thức thể sản thơ Nguyễn Bính nói chung, thơ tình Nguyễn Bính nói riêng đã được nhiều người quan tâm nghiên cứu về mặt nội dung và nghệ thuật….Và được đông đảo bạn đọc yêu thơ say thiệu một vài nét về tác giả Nguyễn BínhTuyển tập thơ tình Nguyễn Bính “sống” mãi cùng thời gianNhớ người trong nắngMùa đông đan áoMàu tím HuếNhớHôn nhau lần cuốiHoa với rượuThơ tình Nguyễn Bính tương tư một bóng hồngLỡ bước sang ngangHương cố nhânThư cho chịTương TưHôn Nhau Lần Cuối Em Với AnhChờ NhauNhớGiới thiệu một vài nét về tác giả Nguyễn BínhNguyễn Bính 1918 -1966 tên khai sinh là Nguyễn Trọng Bính có thời kì lấy tên Nguyễn Bính Thuyết, quê ở làng Thiện Vịnh xã Đông Hội nay là xã Cộng Hòa, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định. Nguyễn Bính xuất thân trong một gia đình nhà nho nghèo, sớm mồ côi mẹ, năm 10 tuổi phải theo anh lên Hà Nội kiếm Bính làm thơ khi mới 13 tuổi và sớm thể hiện tài năng sáng tác của mình. Năm 1943, ông vào Nam Bộ rồi ở lại tham gia kháng chiến chống Pháp. Năm 1954 ông tập kết ra Bắc và tiếp tục tham gia công tác báo chí văn khi phần lớn các thi sĩ cùng thời chịu ảnh hưởng của thơ phương Tây thì Nguyễn Bính lại tìm về với hồn thơ dân tộc và hấp dẫn người đọc bằng chính hồn thơ lối ví von mộc mạc mà duyên dáng mang phong vị dân gian, thơ Nguyễn Bính đem đến cho người đọc những hình ảnh thân thương của quê hương, đất nước và tình người đằm thắm, thiết tha. Vì thế, Nguyễn Bính được coi là thi sĩ đồng quê và có nhiều tác phẩm được truyền tụng rộng tác phẩm tiêu biểu của Nguyễn Bính trước Cách mạng Tâm hồn tôi 1937, Lỡ bước sang ngang 1940, Hương cố nhân 1941 Mười hai bến nước 1942, Cây đàn tì bà truyện thơ -1944; sau cách mạng có Ông lão mài gươm 1847, Gửi người vợ miền Nam 1955, Tiếng trống đêm xuân truyện thơ — 1958, Đêm sao sáng 1962, Cô Son chèo – 1961, Người lái dò sông Vị chèo – 1962…Tuyển tập thơ tình Nguyễn Bính “sống” mãi cùng thời gianSau đây xin giới thiệu cùng quý độc giả tuyển tập thơ tình Nguyễn Bính hay nhất, được đông đảo bạn đọc yêu thích. Hãy trải lòng cùng nó để cảm nhận hết vẻ đẹp,nét tình tứ trong mỗi lời thơ bạn nhé !Nhớ người trong nắngHà Nội có hồ loạn tiếng ve,Nắng dâng làm lụt cả trưa hè,Năm xưa, một buổi đang mưa lụtTôi tiễn chân người sang biệt buổi về đây, sầu lại sầuNgười xa vời quá, ai thương đâu!Tôi đi ngửa mặt trên hè vắngXem những cành cây nó cưới nhung trắng xoá cả mây trời,Trắng xoá hồn tôi, ai nhớ tôi?Hoa cuối cùng xoan rồi rụng hếtLấy gì phảng phất được màu môi?Có một trai hiền, một gái xinhNgang qua, chừng giữa chuyện ân tìnhTrai cười “Bữa ấy mình toan giữMãi dấu môi son giữa má mình…”Cây bỗng thưa dần, bóng dãn raQuanh tôi chỉ thấy nắng chan hoà,Hồn này lãng đãng trôi trong nắngCho được trôi về bến Trữ La!Mùa đông đan áoĐã quyết không… không… được một ngàyRồi yêu mất cả buổi chiều nayChiều nay bướm trắng ra nhiều quá!Không biết là mưa hay nắng đây?Lâu nay tôi thấy ở lòng tôiNhư có tơ vương đến một ngườiNgười ấy, nhưng mà tôi chả nóiTôi đành ngậm miệng nữa mà quen ngậm miệng với tình xưaTình đã sang sông đã tới bờTình đã trao tôi bao oán hậnVà đem đi cả một thuyền có năm năm đã vội tàn,Có nàng đan mãi áo len nàng áo đỏ đi qua đấy,Hương đượm ba ngày hương chưa hương đượm mãi ở hồn tôi,Tôi biết là tôi yêu mất rồi!Tôi biết từ đây tôi khổ lắm,Chiều nay gió lạnh đấy, nàng ơi!Tất cả mùa đông đan áo lenCho người cho tất cả người quenCòn tôi người lạ, tôi người lạ,Có cũng nên mà không cũng đã bao la, hận đã nhiềuCớ sao tôi vẫn chả thôi yêu?Tôi đi mãi mãi con đường ấyQua lại hôm nay, sáng lại tím HuếThôi thế là em cách biệt rồi!Đường đi mỗi bước lại xa xôiTim tím rừng chiều, tim tím núiTim tím chiều hôm, tim tím maiBan chiều tim tím nhớ mong nhauĐêm tối kìa em tím rất nhiềuAnh cúi xuống hôn màu tím giấyThư về em, tím nét thương đauMai mốt rồi đây lầm cát bụiAnh lại đường xa trải kiếp ngườiTim tím rừng chiều, tim tím núiChiều hôm nhiều tím thế em ơi!NhớVí chăng nhớ có như tơ nhỉEm thử quay xem được mấy vòngVì chăng nhớ có như vừng nhỉEm thử lào xem được mấy thưng!Anh ơi! Em nhớ em không nóiNhớ cứ đầy lên cứ rối lênTừ đấy về đây xa quá đỗiĐường đi bằng ngựa hay bằng thuyềnGieo thoi gieo thoi lại gieo thoiNhớ nhớ mong mong mãi mãi rồiThoi ạ làm sao thoi lại cứĐi về giăng mắc để trêu tôi?Hôm qua chim khách đậu trên cànhKêu mãi làm em cứ tưởng anhNội nhật hôm qua về tới bếnAi ngờ chim khách cũng không linh!Anh bốn mùa hoa em một bềAnh muôn quán trọ, em thâm khuêMay còn hơn được ai sương phụLà nhớ người đi có thể nhau lần cuốiCầm tay anh khẽ nóiKhóc lóc mà làm chi?Hôn nhau một lần cuốiEm về đi, anh đi …Rồi một hai ba năm,Danh thành anh trở lại,Với em anh chăn tằm,Với em anh dệt sẽ là vợ chồng,Sẽ yêu nhau mãi se sợi chỉ hồng,Sẽ hát câu ân và em sẽ sốngTrong một mái nhà trúc thưa làm cổng,Lấy tơ liễu làm lời anh em hỡi!Khóc lóc mà làm chi?Hôn nhau một lần cuối,Em về đi, anh đi…Hoa với rượuThấy rét u tôi bọc lại mền,Cô hàng cất rượu ủ thêm men,Mẹ cha mất sớm còn em nhỏ,Say cả tư mùa cho khách nhỏ là Nhi, bạn nhỏ tôi,Suốt ngày hai đứa nhẩn nha chơi .Chị Nhi bán rượu đôi chiều chợ,Vẫn nhớ mua quà cho cả đôi .Hai đứa thường nhân buổi vắng nhà,Người ta bắt chước chị người ta!Ra vườn nhặt những hoa cam rụng,Về bỏ đầy nồi cất nước hoa .Nước hoa tuy chẳng thơm là mấy,Hai đứa bôi đầy cả tóc nhau .Hí hửng bảo nhau “Thơm đấy chứ,Nước hoa ngoài tỉnh thấm vào đâu!”Một tối nhà Nhi có giỗ thầy,Chị Nhi cho uống rượu cay cay,Chừng đâu chén nhỏ làm hai đứaMặt đỏ lên rồi chếnh choáng say .Hai đứa ôm nhau đánh giấc dài,Bất đồ ngủ đến sáng ngày Nhi cứ chế làm sao ấy,Hai đứa nhìn nhau ngớ ngẩn Nhi thường nói với u tôi“–Hai đứa, thưa bà, đến đẹp đôi!”U tôi cười đáp ngay như thật“Tôi có nàng dâu giúp đỡ rồi!”Thuở ấy làm sao thật thái bình,Trai hiền bạn với gái đồng say men rượu thơm hoa rụng,Tràn những thơ ngây, ngập cảm thế mà rồi cách biệt nhau,Nhà Nhi không biết chuyển đi đâu .Mình tôi giời bắt làm thi sĩ,Mẹ mất khi chưa bạc mái lại vườn cam, bỏ mái gianh,Tôi đi dan díu với kinh thơm mơ mãi vườn tiên giới,Chuốc mãi men say rượu ái ái tình kia thành thuốc độc,Vườn trần theo bướm phấn hương tôi sa mạc, ôi sa mạc,Hoa hết thơm rồi rượu hết sầu nghìn tủi mình tôi chịu,Ba bốn năm rồi năm sáu vụng mỗi lần tôi nhớ lại,Men nồng gạo nếp nước hoa lắm rồi Nhi! Muộn lắm rồi,Bẽ bàng lắm lắm nữa Nhi ơi!Từ ngày Nhi bỏ nơi làng cũ,Mộng ngát duyên lành cũng bỏ ở nơi nào dưới mái tranh,Chị em Nhi vẫn sốn yên Nhi cất rượu cho Nhi bán,Hồn vẫn trong và mộng vẫn xưa con bé Nhi còn đẹp,Huống nữa giờ Nhi đã đến tháng mươi mười lăm buổi chợ,Cho người thiên hạ phải say chị em Nhi ở mấy nhà?Bến đò đông vắng? Chợ gần xa?Nhà Nhi thuê có vườn không nhỉ?Vườn có trồng cam có nở hoa?Mơ tưởng vu vơ lòng dối lòng,Thực ra có phải thế này Nhi đã lấy chồng năm trước,Nhi đến năm sau lại lấy chồng?Ước gì trên bước đường lưu lạc,Một buổi chiều nào lạnh gió mưa,Gõ cửa nhà ai xin ngủ trọ,Giật mình tôi thấy tiếng Nhi bên lò rượu đêm hôm đó,Nhi rót đưa tôi nước rượu lại ngày xưa mà thẹn lại,Ngậm ngùi hai đứa uống chung kể “U tôi đã mất rồi,Cửa nhà còn có một mình tôi …”Nhi rằng “Ngày trước u thường nóiHai đứa mình trông đến đẹp đôi …”“Chị em mới lấy chồng năm trước,Chồng chị trồng cam ở mé ở mình đây nhà trống trải,Trăng vàng đầy ngõ gió mênh mông …”Như truyện Tương Như và Trác ThịĐưa nhau về ở đất Lâm CùngVườn xuân trắng xóa hoa cam với em Nhi kết vợ cất kỹ ngon, men ủ khéo,Say người thiên hạ lại say nhau .Chiều chiều hai đứa sang thăm chị,Chồng hái hoa cho vợ giắt ôi! Là mộng hay là thực?Là thực hay là mộng bấy lâu?Hai đứa sống bằng hoa với rượu,Sống vào trời đất, sống cho mộng mà thôi, mộng mất thôi,Hoa thừa rượu ế, ấy tình rồi vườn cũ hoa cam rụng,Gặp lại nhau chi muộn lắm tình Nguyễn Bính tương tư một bóng hồngThơ tình Nguyễn Bính mang vẻ chân quê nhưng không kém phần nồng nàn,tha thiết. Một thi sĩ đượm chất hồn quê nhưng khi hóa thân vào những chàng trai,cô gái trong chuyện tình cảm cũng dào dạt,mãnh liệt chẳng kém cạnh gì Xuân Diệu. Cùng chia sẻ chùm thơ tình hay sau đây để cảm nhận bạn nhé !Lỡ bước sang ngangEm ơi! em ở lại nhàVườn dâu em đốn, mẹ già em thươngMẹ già một nắng hai sươngChị đi một bước trăm đường xót xaCậy em, em ở lại nhàVườn dâu em đốn, mẹ già em thươngHôm nay xác pháo đầy đườngNgày mai khói pháo còn vương khắp làngChuyến này chị bước sang ngangLà tan vỡ giấc mộng vàng từ đâyRượu hồng em uống cho sayVui cùng chị một vài giây cuối cùngRồi đây sóng gió ngang sôngĐầy thuyền hận, chị lo không tới bờMiếu thiêng vụng kén người thờNhà hương khói lạnh chị nhờ cậy emĐêm qua là trắng ba đêmChị thương chị kiếp con chim lìa đànMột vai gánh lấy giang san…Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thươngMắt quầng tóc rối tơ vươngEm còn cho chị lược gương làm gì!Một lần này bước ra điLà không hẹn một lần về nữa đâuCách mấy mươi con sông sâuVà trăm ngàn vạn nhịp cầu chênh vênhCũng là thôi cũng là đànhSang sông lỡ bước riêng mình chị sao?Tuổi son nhạt thắm phai đàoĐầy thuyền hận, có biết bao nhiêu người!Em đừng khóc nữa em ơi!Dẫu sao thì sự đã rồi, nghe em!Một đi bảy nổi ba chìmTrăm cay nghìn đắng con tim héo dầnDù em thương chị mười phầnCũng không ngăn nổi một lần chị điChị tôi nước mắt đằm đìaChào hai họ để đi về nhà aiMẹ trông theo, mẹ thở dàiDây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ranTôi ra đứng tận đầu làngNgùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa…Trời mưa ướt áo làm gì?Năm mười bảy tuổi chị đi lấy chồngNgười ta pháo đỏ rượu hồngMà trên hồn chị một vòng hoa tangLần đầu chị bước sang ngangTuổi son sông nước đò giang chưa tườngỞ nhà em nhớ mẹ thươngBa gian trống, một mảnh vườn xác xơMẹ ngồi bên cửi xe tơThời thường nhắc “- Chị mày giờ ra sao?”Chị bây giờ… nói thế nào?Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoangChị từ lỡ bước sang ngangTrời dông bão giữa tràng giang lật thuyềnXuôi dòng nước chảy liên miênĐưa thân thế chị tới miền đau thươngMười năm gối hận bên giườngMười năm nước mắt bữa thường thay canhMười năm đưa đám một mìnhĐào sâu chôn chặt mối tình đầu tiênMười năm lòng lạnh như tiềnTim đi hết máu mà duyên không vềNhưng em ơi! một đêm hèHoa xoan nở, xác con ve hoàn hồnDừng chân trên bến sông buồnNhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sangĐoái thương thân chị lỡ làngĐoái thương phận chị dở dang những ngàyRồi… rồi chị nói sao đây?Em ơi! nói nhỏ câu này với em…Thế rồi máu trở về timDuyên làm lành chị duyên tìm về môiChị nay lòng ấm lại rồiMối tình chết đã có người hồi sinhChị từ dan díu với tìnhĐời tươi như buổi bình minh nạm vàngTim ai khắc một chữ “nàng”Mà tim chị một chữ “chàng” khắc theoNhưng yêu chỉ để mà yêuChị còn dám ước một điều gì hơnMột lầm hai lỡ keo sơnMong gì gắn lại phím đờn ngang cungRồi đêm kia lệ ròng ròngTiễn đưa người ấy sang sông, chị vềTháng ngày qua cửa buồng theChị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùaÚp mặt vào hai bàn tayChị tôi khóc suốt ba ngày ba đêm– Đã đành máu trở về timNhưng khôn buộc nổi cánh chim giang hồNgười đi xây dựng cơ đồChị về giồng cỏ nấm mồ thanh xuânNgười đi khoác áo phong trầnChị về may áo liệm dần nhớ thươngHồn trinh ôm chặt chân giườngĐã cùng chị khóc đoạn trường thơ ngâyNăm xưa đêm ấy giường nàyNghiến răng nhắm mắt cau mày… cực chưa?Thế là tàn một giấc mơThế là cả một bài thơ não nùngTuổi son má đỏ môi hồngBước chân về đến nhà chồng là thôiĐêm qua mưa gió đầy giờiMà trong hồn chị có người đi quaEm về thương lấy mẹ giàĐừng mong ngóng chị nữa mà uổng côngChị giờ sống cũng bằng khôngCoi như chị đã ngang sông đắm cố nhânThuở trước loài hoa chửa biết cườiVô tình con bướm trắng sang chơiKhác nào tôi đã sang chơi đấyRước bướm dừng chân. Hoa hé đấy loài hoa mới biết cườiCũng như nàng mới biết yêu tôiHoa yêu dấu bướm cho nên bướmQuả quyết yêu hoa đến trọn dạy nàng yêu? Có phải làNào ngờ hư đến thế là hoa!Hoa đi đón rước bao nhiêu bướmTừ bướm xuân xanh đến bướm chỉ thèm yêu lấy một lầnCó người đi giữa xứ mùa xuânThấy con bướm trắng bay thơ thẩnÝ hẳn đi tìm hương cố cho chịViết cho chị cánh thư nàyMột đêm lữ thứ em say rượu cầnNhớ người cách một mùa xuânHình như người đã một lần sang sôngỒ! Say! Thương nhớ vô cùngRượu hay lệ ướt khăn hồng chị ơi!Làm sao giấc ngủ không dàiSao đêm không ngắn, mà trời cứ mưa ?Làm sao em sống như thừaCố đem men rượu tẩm vừa lòng đauKể từ hai đứa thôi nhauEm thường chả có đêm nào không saySao em đơn chiếc thế này ?Sao em lại khóc như ngày chị đi …?Ở đây còn có vui gì!Vườn dâu xa lắm! lối về chị xaCon đường sang xóm Trữ LaCách một ngày ngựa, cách ba ngày đòLúc này em nghĩ mà loCứ thương nhớ mãi thì cho hết đời!Hôm qua có chuyến đò xuôiToan về Hà Nội lại thôi không vềEm trồng được một cây lêHẹn bốn năm nữa thì về hái hoaNhưng là vườn đất người taMình là khách trọ một vài đêm thôiSáng mai có lẽ em xuôiNếu không đãng trí và trời không mưaNhưng mà khăn gói gió đưaLại về Hà Nội thì chưa muốn vềĐò thuê, ngày ngựa cũng thuêSang nhìn qua kẻ lỗi thì sang sôngỒ! Say! Thương nhớ vô cùngRượu hay lệ ướt khăn hồng chị cho?Tương TưThôn Đoài ngồi nhớ thôn ĐôngMột người chín nhớ mười thương một ngườiGió mưa là bệnh của trờiTương tư là bệnh của tôi yêu nàngHai thôn lại chung một làngCớ sao bên ấy chẳng sang bên nàyNgày qua ngày lại qua ngàyLá xanh nhuộm đã thành cây lá vàngBảo rằng cách trở đò ngangKhông sang là chẳng đường sang đã đànhNhưng đây cách một đầu đìnhCó xa xôi mấy mà tình xa xôi?Tương tư thức mấy đêm rồiBiết cho ai, hỏi ai người biết cho?Bao giờ bến mới gặp đòHoa khuê các, bướm giang hồ gặp em có một giàn giầuNhà tôi có một hàng cau liên phòngThôn Đoài ngồi nhớ thôn ĐôngCau thôn Đoài nhớ trầu không thôn nào?Hôn Nhau Lần CuốiCầm tay anh khẽ nóiKhóc lóc mà làm chi?Hôn nhau một lần cuốiEm về đi, anh đi …Rồi một hai ba năm,Danh thành anh trở lại,Với em anh chăn tằm,Với em anh dệt sẽ là vợ chồng,Sẽ yêu nhau mãi se sợi chỉ hồng,Sẽ hát câu ân và em sẽ sốngTrong một mái nhà trúc thưa làm cổng,Lấy tơ liễu làm lời anh em hỡi!Khóc lóc mà làm chi?Hôn nhau một lần cuối,Em về đi, anh đi … Em Với AnhLòng em như quán bán hàngDừng chân cho khách qua đàng mà thôiLòng anh như mảng bè trôiChỉ về một bến chỉ xuôi một chiềuLòng anh như biển sóng cồnChứa muôn con nước nghìn con sông dàiLòng em như chiếc lá khoaiĐổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêuLòng anh như hoa hướng dươngTrăm nghìn đổ lại một phương mặt trờiLòng em như cái con thoiThay bao nhiêu suốt mà thoi vẫn NhauLáng giềng đã đỏ đèn đâuChờ em chừng giập miếng giầu em sangĐôi ta cùng ở một làngCùng đi một ngõ vội vàng chi anhEm nghe họ nói mong manhHình như họ biết … chúng mình với nhauAi làm cả gió đắt cauMấy hôm sương muối cho giầu đổ chăng nhớ có như tơ nhỉEm thử quay xem được mấy vòngVì chăng nhớ có như vừng nhỉEm thử lào xem được mấy thưng!Anh ơi! Em nhớ em không nóiNhớ cứ đầy lên cứ rối lênTừ đấy về đây xa quá đỗiĐường đi bằng ngựa hay bằng thuyền?Gieo thoi gieo thoi lại gieo thoiNhớ nhớ mong mong mãi mãi rồiThoi ạ làm sao thoi lại cứĐi về giăng mắc để trêu tôi?Hôm qua chim khách đậu trên cànhKêu mãi làm em cứ tưởng anhNội nhật hôm qua về tới bếnAi ngờ chim khách cũng không linh!Anh bốn mùa hoa em một bềAnh muôn quán trọ, em thâm khuêMay còn hơn được ai sương phụLà nhớ người đi có thể đây là những bài thơ tình Nguyễn Bính mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn. Qua đó bạn cũng có thể bắt gặp được hình ảnh của mình trong những câu thơ. Hơn nữa mọi cung bậc cảm xúc đều sẽ được chuyển tải một cách sâu sắc nhất. Thêm vào đó bạn cũng sẽ hiểu thêm về phong cách của con người tài hoa này. Chúc bạn có được những phút giây thư giãn thoải mái bên tập thơ Nguyễn Bính hay nhất. Thơ Hay - Tags thơ Nguyễn Bính, thơ tình hayTuyển tập thơ Nguyễn Bính diễn tả mối tình quê thơ và mộngTuyển tập thơ tình Nguyễn Bính đặc sắc – một hồn thơ quen mà lạNhững bài thơ hay nhất của Nguyễn Bính – sự lãng mạn từ tâm hồnTuyển tập thơ chế độc Hot nhất, thu hút hàng triệu người xemTẬP thơ tình Xuân Quỳnh hay nhất, “sống” mãi cùng thời gianChọn lọc 99+ bài thơ về ông bà hay, ý nghĩa tình cảm dạt dào[Tuyển Tập] thơ chế ngắn hay, hài hước, bá đạo của giới trẻTẬP thơ tình Xuân Quỳnh hay nhất, “sống” mãi cùng thời gianTập thơ tình lục bát ngọt ngào,sâu lắng,đong đầy cảm xúcChùm thơ tình yêu vui,hài hước,dí dỏm mới cập nhậtTuyển tập thơ hay về biển lãng mạn,cảm xúc,đong đầy nỗi nhớTop 100 bài thơ hay Việt Nam”sống”mãi cùng thời gianTẬP thơ hay ngắn gọn về tình yêu, cuộc sống dạt dào xúc cảmTuyển tập thơ tình mùa thu lãng mạn,đong đầy cảm xúc Tuyển tập những bài thơ tình Nguyễn Bính ngọt ngào và lãng mạn khiến những bạn trẻ đang yêu thổn thức và rung động được khá nhiều độc giả trẻ quan tâm. Thơ tình yêu của Nguyễn Bính luôn là sợi dây gắn kết hai trái tim đang yêu lại gần nhau và không thể thiếu trong mỗi tình yêu của đôi lứa. Gửi ngay đến người mình yêu bài thơ tình của Nguyễn Bính trong bài viết dưới đây nhé Dưới đây là những bài thơ tình Nguyễn Bính làm lay động triệu trái tim đang yêu khiến trái tim bạn rung động và ấm áp hơn bao giờ hết. Cùng sưởi ấm tình yêu của mình bằng cách gửi đến người yêu thương những vần thơ tình vô cùng ngọt ngào và sâu lắng trong bài viết sau đây bạn nhé Nhắc đến thơ tình yêu không thể không nhắc đến thơ tình Nguyễn Bính ghen được đâu nhé các bạn trẻ. Trong tình yêu có lẽ ghen chính là gia vị đặc sản nhất. Có yêu thì mới có ghen, không yêu muốn ghen cũng không ghen nổi đâu đấy. Cùng xem ngay thơ Nguyễn Bính Ghen dưới đây để cảm nhận ạ Ghen Nguyễn BínhCô nhân tình bé của tôi ơi!Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cườiNhững lúc có tôi và mắt chỉ…Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi. Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai,Đừng hôn, dù thấy cánh hoa tươi,Đừng ôm gối chiếc, đêm nay ngủ…Đừng tắm chiều nay, biển lắm người. Tôi muốn mùi thơm của nước hoa,Mà cô thường xức, chẳng bay xa,Chẳng làm ngây ngất người qua lại,Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua. Tôi muốn những đêm đông giá lạnhChiêm bao đừng lẩn quất bên côBằng không, tôi muốn cô đừng gặpMột trẻ trai nào, trong giấc mơ. Tôi muốn làn hơi cô thở làm ẩm áo khách chưa cô in vết trên đường bụiChẳng bước chân nào được dẫm lên. Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,Thế nghĩa là yêu quá mất rồiVà nghĩa là cô là tất là tất cả của riêng tôi! Thơ tình Xuân Quỳnh Bên cạnh những bài thơ tình Nguyễn Bính thì những bài thơ tình xuân quỳnh cũng rất được lòng các độc giả. Thơ tình Xuân Quỳnh nồng nàn và bùng cháy với những cung bậc cảm xúc cồn cào da diết đến tột độ không kém thơ tình Nguyễn Bính đâu đấy nhé Bài thơ SóngSóng Tác giả Xuân Quỳnh Dữ dội và dịu êmỒn ào và lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bể Ôi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻ Trước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển lớnTừ nơi nào sóng lên? Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâu?Em cũng không biết nữaKhi nào ta yêu nhau Con sóng dưới lòng sâuCon sóng trên mặt nướcÔi con sóng nhớ bờNgày đêm không ngủ đượcLòng em nhớ đến anhCả trong mơ còn thức Dẫu xuôi về phương bắcDẫu ngược về phương namNơi nào em cũng nghĩHướng về anh – một phương Ở ngoài kia đại dươngTrăm nghìn con sóng đóCon nào chẳng tới bờDù muôn vời cách trở Cuộc đời tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển kia dẫu rộngMây vẫn bay về xa Làm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuĐể ngàn năm còn vỗ Bài thơ Thuyền và biểnThuyền và biển Tác giả Xuân Quỳnh Em sẽ kể anh ngheChuyện con thuyền và biển “Từ ngày nào chẳng biếtThuyền nghe lời biển khơiCánh hải âu, sóng biếcĐưa thuyền đi muôn nơi Lòng thuyền nhiều khát vọngVà tình biển bao laThuyền đi hoài không mỏiBiển vẫn xa… còn xa Những đêm trăng hiền từBiển như cô gái nhỏThầm thì gửi tâm tưQuanh mạn thuyền sóng vỗ Cũng có khi vô cớBiển ào ạt xô thuyềnVì tình yêu muôn thuởCó bao giờ đứng yên? Chỉ có thuyền mới hiểuBiển mênh mông nhường nàoChỉ có biển mới biếtThuyền đi đâu, về đâu Những ngày không gặp nhauBiển bạc đầu thương nhớNhững ngày không gặp nhauLòng thuyền đau – rạn vỡ Nếu từ giã thuyền rồiBiển chỉ còn sóng gió” Nếu phải cách xa anhEm chỉ còn bão tố Bài thơ Tự hátTự hát Tác giả Xuân Quỳnh Chả dại gì em ước nó bằng vàngTrái tim em, anh đã từng biết đấyAnh là người coi thường của cảiNên nếu cần anh bán nó đi ngay Em cũng không mong nó giống mặt trờiVì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuốngLại mình anh với đêm dài câm lặngMà lòng anh xa cách với lòng em Em trở về đúng nghĩa trái timBiết làm sống những hồng cầu đã chếtBiết lấy lại những gì đã mấtBiết rút gần khoảng cách của yêu tin Em trở về đúng nghĩa trái-tim-emBiết khao khát những điều anh mơ ướcBiết xúc động qua nhiều nhận thứcBiết yêu anh và biết được anh yêu Mùa thu nay sao bão giông nhiềuNhững cửa sổ con tàu chẳng đóngDải đồng hoang và đại ngàn tối sẫmEm lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh Em lo âu trước xa tắp đường mìnhTrái tim đập những điều không thể nóiTrái tim đập cồn cào cơn đóiNgọn lửa nào le lói giữa cô đơn Em trở về đúng nghĩa trái-tim-emLà máu thịt, đời thường ai chẳng cóCũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữaNhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi Nguyễn Bính thơ và đời Chùm thơ tình Nguyễn Bính hay và cảm động nhất dưới đây gửi đến những độc giả đang yêu của chúng ta. Những bài thơ tình của Nguyễn Bính mang đến hương vị chan chứa niềm hạnh phúc của tình yêu. Cùng tham khảo ngay những bài thơ tình của Nguyễn Bính để gửi đến người mình yêu nhé Bài thơ Chân quêChân quê Hôm qua em đi tỉnh vềĐợi em ở mãi con đê đầu làngKhăn nhung quần lĩnh rộn ràngÁo cài khuy bấm, em làm khổ tôi! Nào đâu cái yếm lụa sồi?Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?Nào đâu cái áo tứ thân?Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen? Nói ra sợ mất lòng emVan em em hãy giữ nguyên quê mùaNhư hôm em đi lễ chùaCứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh! Hoa chanh nở giữa vườn chanhThầy u mình với chúng mình chân quêHôm qua em đi tỉnh vềHương đồng gió nội bay đi ít nhiều Bài thơ Lỡ bước sang ngangLỡ bước sang ngang “- Em ơi! Em ở lại nhàVườn dâu em đốn, mẹ già em thươngMẹ già một nắng hai sươngChị đi một bước trăm đường xót xaCậy em, em ở lại nhàVườn dâu em đốn, mẹ già em thương Hôm nay xác pháo đầy đườngNgày mai khói pháo còn vương khắp làngChuyến này chị bước sang ngangLà tan vỡ giấc mộng vàng từ đâyRượu hồng em uống cho sayVui cùng chị một vài giây cuối cùngRồi đây sóng gió ngang sôngĐầy thuyền hận, chị lo không tới bờMiếu thiêng vụng kén người thờNhà hương khói lạnh chị nhờ cậy emĐêm qua là trắng ba đêmChị thương chị kiếp con chim lìa đànMột vai gánh lấy giang san…Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thươngMắt quầng tóc rối tơ vươngEm còn cho chị lược gương làm gì!Một lần này bước ra điLà không hẹn một lần về nữa đâuCách mấy mươi con sông sâuVà trăm ngàn vạn nhịp cầu chênh vênhCũng là thôi cũng là đànhSang sông lỡ bước riêng mình chị sao?Tuổi son nhạt thắm phai đàoĐầy thuyền hận, có biết bao nhiêu người!Em đừng khóc nữa em ơi!Dẫu sao thì sự đã rồi, nghe em!Một đi bảy nổi ba chìmTrăm cay nghìn đắng con tim héo dầnDù em thương chị mười phầnCũng không ngăn nổi một lần chị đi…” Chị tôi nước mắt đầm đìaChào hai họ để đi về nhà aiMẹ trông theo, mẹ thở dàiDây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ranTôi ra đứng tận đầu làngNgùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa… 2 Trời mưa ướt áo làm gì?Năm mười bảy tuổi chị đi lấy chồngNgười ta pháo đỏ rượu hồngMà trên hồn chị một vòng hoa tangLần đầu chị bước sang ngangTuổi son sông nước đò giang chưa tườngỞ nhà em nhớ mẹ thươngBa gian trống, một mảnh vườn xác xơMẹ ngồi bên cửi xe tơThời thường nhắc “- Chị mày giờ ra sao?” Chị bây giờ… nói thế nào?Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoangChị từ lỡ bước sang ngangTrời dông bão giữa tràng giang lật thuyềnXuôi dòng nước chảy liên miênĐưa thân thế chị tới miền đau thươngMười năm gối hận bên giườngMười năm nước mắt bữa thường thay canhMười năm đưa đám một mìnhĐào sâu chôn chặt mối tình đầu tiênMười năm lòng lạnh như tiềnTim đi hết máu mà duyên không về Nhưng em ơi! Một đêm hèHoa xoan nở, xác con ve hoàn hồnDừng chân trên bến sông buồnNhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sangĐoái thương thân chị lỡ làngĐoái thương phận chị dở dang những ngàyRồi… rồi chị nói sao đây?Em ơi! nói nhỏ câu này với em…Thế rồi máu trở về timDuyên làm lành chị duyên tìm về môiChị nay lòng ấm lại rồiMối tình chết đã có người hồi sinhChị từ dan díu với tìnhĐời tươi như buổi bình minh nạm vàngTim ai khắc một chữ “nàng”Mà tim chị một chữ “chàng” khắc theoNhưng yêu chỉ để mà yêuChị còn dám ước một điều gì hơnMột lầm hai lỡ keo sơnMong gì gắn lại phím đờn ngang cungRồi đêm kia lệ ròng ròngTiễn đưa người ấy sang sông, chị vềTháng ngày qua cửa buồng theChị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa 3 Úp mặt vào hai bàn tayChị tôi khóc suốt ba ngày ba đêm– Đã đành máu trở về timNhưng khôn buộc nổi cánh chim giang hồNgười đi xây dựng cơ đồChị về giồng cỏ nấm mồ thanh xuânNgười đi khoác áo phong trầnChị về may áo liệm dần nhớ thươngHồn trinh ôm chặt chân giườngĐã cùng chị khóc đoạn trường thơ ngâyNăm xưa đêm ấy giường nàyNghiến răng nhắm mắt cau mày… cực chưa?Thế là tàn một giấc mơThế là cả một bài thơ não nùngTuổi son má đỏ môi hồngBước chân về đến nhà chồng là thôiĐêm qua mưa gió đầy giờiMà trong hồn chị có người đi quaEm về thương lấy mẹ giàĐừng mong ngóng chị nữa mà uổng côngChị giờ sống cũng bằng khôngCoi như chị đã ngang sông đắm đò Bài thơ Mưa xuân IMưa xuân I Em là con gái trong khung cửiDệt lụa quanh năm với mẹ giàLòng trẻ còn như cây lụa trắngMẹ già chưa bán chợ làng xa Bữa ấy mưa xuân phơi phới bayHoa xoan lớp lớp rụng vơi đầyHội chèo làng ặng đi ngang ngõMẹ bảo “Thôn oài hát tối nay” Lòng thấy giăng tơ một mối tìnhEm ngừng thoi lại giữa tay xinhHình như hai má em bừng đỏCó lẽ là em nghĩ đến anh Bốn bên hàng xóm đã lên đènEm ngửa bàn tay trước mái hiênMưa thấm bàn tay từng chấm lạnhThế nào anh ấy chả sang xem! Em xin phép mẹ, vội vàng điMẹ bảo xem về kể mẹ ngheMưa bụi nên em không ướt áoThôn oài cách có một thôi đê Thôn oài vào đám hát thâu đêmEm mải tìm anh chả thiết xemChắc hẳn đêm nay giường cửi lạnhThoi ngà nằm nhớ ngón tay em Chờ mãi anh sang anh chả sangThế mà hôm nọ hát bên làngNăm tao bảy tuyết anh hò hẹnể cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng! Mình em lầm lụi trên đường vềCó ngắn gì đâu môt dải đê!Áo mỏng che đầu mưa nặng hạtLạnh lùng thêm tủi với canh khuya Em giận hờn anh cho đến sángHôm sau mẹ hỏi hát trò gì“- Thưa u họ hát…” rồi em thấyNước mắt tràn ra, em ngoảnh đi Bữa ấy mưa xuân đã ngại bayHoa xoan đã nát dưới chân giàyHội chèo làng ặng về ngang ngõMẹ bảo “Mùa xuân đã cạn ngày” Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngàyBao giờ em mới gặp anh đây?Bao giờ chèo ặng đi ngang ngõể mẹ em rằng hát tối nay? Trên đây là những bài thơ tình Nguyễn Bính, xuân quỳnh lãng mạn, ngọt ngào da diết được chúng tôi tổng hợp và chọn lọc gửi đến độc giả, hi vọng đã mang đến cho các bạn những giây phút thoải mái và thư giãn. Chúc các bạn sẽ có được tình yêu trong cuộc sống này nhé Linh Thùy – Tốt nghiệp khoa Báo chí tại Đại học Vinh, Tác giả có thế mạnh trong việc tổng hợp thông tin về lĩnh vực tình yêu và cuộc sống. Linh Thùy sẽ mang đến cho bạn những những câu nói hay, stt hay, cap hay, thơ hay,… về tình yêu và cuộc sống.

thơ tình của nguyễn bính