Full Hot NGUYỆN YÊU EM HẾT KIẾP NÀY. Uy Gia; Hot Truyện Nam Chính Bệnh Kiều Cầu Cưng Chiều 2022. 5.00 star(s) Cố Nam Tây; Chương 140 12/05/2022. Full Hot Lãnh Tâm Tổng Tài Cưng Vợ Tận Xương. 170; Lãnh Tâm 08/05/2022. Hot Nhật Ký Tìm Vợ Vạn Trạch Thiên; Chương 193 05/05/2022. Full 纵宠金牌妖后 Tác giả: Hư Vọng Phù Sinh Thể loại: trọng sinh, nam nữ cường. Độ dài: 930.360 chữ. Tình trạng: On-going. Edit: Tiểu Nguyệt Dương (TND) Văn án Nàng Uất Trì Nghiên San, là nữ nhi của hộ quốc đ… #2 Chương 2: Ta nếu là không cưới đâu? 21/01/2021 #3 Chương 3: Mở long mạch! 21/01/2021 #4 Chương 4: Tiêu Vũ Tuệ 21/01/2021 #5 Chương 5: Một bạt tai! 21/01/2021 #6 Chương 6: Phong mang tất lộ 21/01/2021 #7 Chương 7: Lại đột phá tiếp 21/01/2021 #8 Chương 8: Yêu Thú sơn mạch 21/01/2021 Đem yêu thương [E7] đi đến nơi [Dm] nao cách đôi [Am] tình [G] Đường bao nhịp [C] nối Tình trăm nghìn [F] mối trông theo [E7] một bóng [Am] người 2. Tà [Am] dương khuất trong [Em] sương là mỗi lần ngóng [Am] chờ Nhìn [F] theo phía chân [Dm] mây đợi chuyến [G] xe xưa về [C] chưa Thứ 3074 chương liên trảm yêu vương 19:15 29-05-2022; Ta không đáp ứng! 53. Thứ 54 chương kiếp sau, đừng như vậy nữa khoa trương; 54. Thứ 75 chương vạn lôi nghe lệnh, long đăng thiên! 75. Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Vạn Kiếp Yêu Em Trọn Bộ 2 Tập Hạ Lan Tịnh Đình, một hồ ly tinh mắc chứng mù vào ban ngày, nên phải lợi dụng chính người con gái yêu anh. Nhưng trớ trêu thay, anh lại đem lòng yêu thương người con gái ấy. Hết kiếp này đến kiếp khác, anh vẫn luôn cố chấp tìm kiếm cô trong dòng người đông đúc. Kiếp này anh lại gặp được cô, Quan Bì Bì. Cô đang sống một cuộc sống bình yên, theo đuổi sự nghiệp mình yêu thích, theo đuổi tình yêu của mình... Anh đột ngột xuất hiện và làm thay đổi cả cuộc sống của cô. Hai người lại nối tiếp mối tình còn dang dở của mình, liệu rằng lần này hai người có thực sự được ở bên nhau? “Ngài Hạ Lan, vì sao ngài nhất định phải đeo kính râm? Rõ ràng buổi tối ngài nhìn thấy mà. - Gọi tôi là Hạ Lan Tịnh Đình - Hạ Lan Tịnh Đình, tại sao nhất định phải đeo kính râm. - Tôi có thể không cần đeo kính râm. - Ồ?- Nhưng tôi không dám bỏ kính xuống. - ... Tại sao?- Tôi sợ cô sẽ yêu tôi. - ... Cái gì? - Bởi vì tôi vô cùng đẹp trai!”Giá sản phẩm trên Tiki đã bao gồm thuế theo luật hiện hành. Bên cạnh đó, tuỳ vào loại sản phẩm, hình thức và địa chỉ giao hàng mà có thể phát sinh thêm chi phí khác như phí vận chuyển, phụ phí hàng cồng kềnh, thuế nhập khẩu đối với đơn hàng giao từ nước ngoài có giá trị trên 1 triệu đồng..... Bì Bì rầu rĩ đi ra phố, không cần nói cũng biết trong lòng cô đang ấm ức, khó chịu nhiều thế trở về của Hạ Lan vốn là một việc đáng vui mừng, nhưng lại đem theo một Kim Địch sầm sì, bí hiểm, khó hầu hạ, nửa đêm nửa hôm còn có người tìm đến tận cửa đòi đánh nhau. Nhà đã mất, tiền cũng không còn, vẫn chưa biết ngày mai phải ở đâu đây. Người ta nói không làm chủ gia đình thì không biết quý củi gạo dầu muối, ở nhà có tận hai ông lớn nhưng mạnh ai người nấy lo. Chuyện gì cũng coi như không liên Bì vừa đi vừa nghĩ, chuyện quan trọng nhất trong sáng nay là chuyển giao bất động sản cho bang Đầu Hổ, nhưng việc này cần phải bàn bạc với Hạ Lan, vì trên giấy tờ có tên qua khỏi một bức tường, Bì Bì liền thấy Hạ Lan Huề đang ngồi uống sữa đậu nành trên một băng ghế cách đó không xa. Có vẻ như anh đang rất thảnh anh chừng ba bốn bước về phía trước, có môt nhóm bác gái năm sáu mươi tuổi đang nhảy điệu quảng trường rất vui vẻ. Mặt ai cũng ưng ửng màu táo chín, trông họ cứ như đang lấy văn hóa tập thể của thời đại họ để chống đối với chủ nghĩa cá nhân của thời đại Bì cho rằng, đây là một môn thể thao giải trí rất lành mạnh và tốt cho sức khỏe, dành cho những người ở tuổi trung niên. Vì vậy cô luôn cật lực giới thiệu và khuyến khích mẹ tham gia. Nhưng mẹ cô lại nói, nhảy điệu của các bác thì chẳng phải chứng tỏ bà ấy đã trở thành bác rồi sao. Bà ấy mà là "bác" ư? Tuyệt đối không phải đâu! Thế nên, bà ấy kiên quyết không đi. Trái lại, bà nội thì tham gia rất hăng hái. Tập xong, lúc về còn tiện đường ghé chợ mua ít rau. Về đến nhà mặt vẫn còn đỏ bừng bừng, sung sướng khoe, ngày trước mấy người bán rau ngoài chợ ai cũng kêu nội bằng "bà", nhưng từ khi nội đi tập nhảy điệu quảng trường thì đều đổi sang gọi bằng "bác" cả, khiến bà nội rất đang đeo kính, nhưng hai mắt Tế ti đại nhân tựa như đang nhìn thẳng về phía trước, khóe môi bên phải hơi nhếch lên, để lộ một nụ cười sâu kín. Vào ban ngày, Bì Bì đã quen với việc phải thông qua biểu hiện của khóe môi chứ không phải là ánh mắt anh để phán đoán cảm xúc của anh. Là khán giả duy nhất của điệu nhảy quảng trường, anh như đang tận hưởng điều gì đó một cách lười biếng và vui sướng. Các cô các bác cũng đang dán mắt vào anh, cười với anh, tận hưởng mùi hóc môn nam tính không ngừng lan tỏa từ trên người anh. Đặc biệt là bảy bác gái đứng ở hàng đầu, mặc áo len màu đỏ thẫm, trông như bảy chú ngựa hoang."Tình ca bỏng cháy, lời hát bỏng cháy, thảo nguyên bỏng cháy, đó là thiên đường của tôi." - Hạ Lan Huề lại chính là thảo nguyên ấy."Chào buổi sáng, Hạ Lan! Mới sớm đã đến đây tập thể dục rồi à?" Bì Bì đến trước mặt anh, đưa chân đá anh một cái, hạ thấp giọng hỏi, "Anh đâu có thiếu tiền, đi mua vé xem NBA đi. Âm thầm lấy trộm nguyên khí của mấy bà cụ đã trên dưới 60 tuổi này có thất đức quá không đấy?"Chưa nói xong, một bác gái đứng giữa, tách khỏi đội đi đến chỗ họ, đưa cho Hạ Lan một các micro "Chàng trai trẻ, bài hát vừa rồi cậu hát rất hay, các dì đều đề nghị nhất định cậu phải hát lại lần nữa!""Được chứ." Hạ Lan Huề vô cùng vui vẻ nhận lấy mic, đứng ti đại nhân vốn đã rất đẹp trai. Đứng giữa một nhóm các cô các bác sồn sồn, tóc đã lấm tấm sợi bạc, da đã lốm đốm đồi mồi này, vẻ đẹp ấy lại càng thêm nổi bật, càng thêm chói mắt. Bác ấy kéo anh đến sát bên cạnh thùng loa, đưa tay bật chiếc âm li mini. Chỉ vài giây sau, một khúc nhạc đệm bằng tiếng chiêng trống vang trời cất lên. Bì Bì chưa kịp hồi phục tinh thần, Hạ Lan Huề đã bị nhấn chìm vào giữa rừng hoa sóng của điệu múa quạt. Không bình thường tí nào! Bì Bì lặng người, mở to mắt ra dù Tế ti đại nhân của ngày hôm qua, hôm kia chính là Tế ti đại nhân thật, thì người hôm nay cũng chắc chắn không ngày đầu quen biết Hạ Lan đến nay, trong vốn từ điển của Bì Bì, Tế ti đại nhân chính là hiện thân của những tính từ như "Lạnh lùng cao quý", "Khép kín ẩn dật", "Trầm lặng kín tiếng", "Kiêu hãnh cao ngạo", hoặc thậm chí là "Hoa lan đáy cốc", "Đơn độc lánh đời".Bạn sẽ tìm thấy anh ở những nơi công cộng, tại vị trí ít thu hút sự chú ý nhất. Khi ấy, anh sẽ khép hờ mắt tu luyện, không làm ảnh hưởng, kinh động đến một ai, dù chỉ một con ruồi bé Tế ti đại nhân tuyệt đối, tuyệt đối không bao giờ chịu vì một nhóm các bác gái mà cất tiếng hát ở giữa công viên như thế Lan Huề đứng giữa điệu múa quạt lộ ra nụ cười xấu xa, tay nâng cao mic, trước ánh mắt như chết lặng, đầy choáng ngợp của Bì Bì hát vang lên một bản quảng trường ca rất nổi tiếng."Vào buổi hoàng hôn mùa người cùng theo tôi đến, vùng quê sông nước trong để tay vung vẫy, phất phơ giữa áng sương đánh thức bờ liễu rũ, này những ký ức ngày thành một làn khói nhẹ, tan biến về nơi xa xứ…”Giọng hát của Tế ti đại nhân không có gì thay đổi, sức hấp dẫn vẫn như xưa. Dù truyền qua thiết bị âm thanh chất lượng kém, hiệu quả vẫn như giọng thật. Anh high[1] giữa làn sóng của điệu múa quạt, thu hút một đám đông những người đi bộ ghé lại xem, mọi người vừa nghe vừa vỗ tay rầm rộ.[1] High tâm trạng lên cao, thăng hoa, vui lúc nhạc dạo, Bì Bì bèn lôi Hạ Lan ra khỏi nhóm các bác gái, đến sau một gốc cổ thụ."Anh thích điệu múa quảng trường từ lúc nào thế?""Mới nghe thôi, là đã thích rồi.""Anh thích dạ khúc gam E cơ mà?""Tôi chưa nghe dạ khúc bao giờ, chẳng quan tâm nó có phải gam E hay không.""Anh..."Bì Bì mở miệng một hồi mà không thốt được nên lời, đành quyết định im lặng. Mấy bác gái đứng đàng xa nhiệt tình vẫy vẫy tay với Hạ Lan. Hạ Lan Huề không nhìn thấy họ, Bì Bì cũng không nói với anh, cô đứng hai tay chống nạnh, ném cho họ một cái liếc mắt dữ dằn, mấy bác gái đó biết điều, liền tản Bì lấy trong túi ra một chiếc di động đời cũ "Anh giữ nó đi, là di động ngày trước của anh đó."Anh nhét lại vào trong túi cô, hừ một tiếng, nói "Tôi thích đồ mới hơn.""Ngày xưa anh rất thích những món đồ cũ, càng cũ càng tốt, anh là chuyên gia, là nhà sưu tầm ngọc cổ, anh... quên rồi?"Chừng như cảm giác được sự khác thường trong lời nói của Bì Bì, Hạ Lan Huề quyết định không tranh cãi với cô nữa "Tìm tôi có chuyện gì?""Về nhà đi, chín giờ người của bang Đầu Hổ sẽ tới làm thủ tục.""Em làm là được rồi, tôi còn vài món hành lý ở ga, tôi muốn đến đó lấy về."Bì Bì chặn anh lại "Không được, đây là tài sản chung của vợ chồng, khi làm thủ tục phải có mặt cả hai. Hơn nữa, trong nhà còn có một gã Kim Địch lúc nào cũng có thể ăn thịt em, vì vậy, tốt hơn là anh nên ở bên cạnh em.""Một vị." Anh sửa Bì Bì thót lên một cái, "Một vị", cụm từ mới quen thuộc làm ngẩng đầu nhìn anh, tâm trạng bỗng dưng tốt lên hẳn, giọng cũng bất giác dịu đi. "Không thì anh về nhà trước, đối phó với đám người của bang Đầu Hổ, em đến nhà ga lấy hành lý giúp anh, sau đó lập tức quay về gặp anh?""Vậy cũng được." Anh đưa cho cô một chiếc chìa khóa, "Thứ đó để trong kho chứa, không cần đến quá sớm, tám giờ ở đó mới mở cửa."Hai người cùng chuyển sang ngồi xuống một băng ghế, Bì Bì hỏi "Phải rồi, tối qua anh với Kim Địch đi đâu thế?""Xử lý vài công việc nội bộ.""Công việc nội bộ gì?"Hạ Lan Huề hơi hơi nghiêng đầu, dường như không quen bị người ta truy hỏi, đáp "Không liên quan đến em.""Có liên quan." Bì Bì nói một cách nghiêm túc, "Em là vợ của anh. Mấy năm trước, lúc sắp đi, anh đã trao tài sản của tộc Hồ cho em giữ. Lúc ấy anh đưa cho em một chiếc chìa khóa, nói chúng được cất trong kho ở ngân hàng. Ngộ nhỡ anh xảy ra chuyện, tộc Hồ sẽ bầu ra một vị Tế ti mới, người đó sẽ đến tìm em, em sẽ phải đích thân giao chiếc chìa khóa ấy tận tay người đó.""Tôi đã từng nói như thế sao?""Đó là chính xác những lời anh đã nói.""Bây giờ chẳng phải tôi đã về rồi đấy thôi?""Anh đã về, nhưng anh nói anh không phải Hạ Lan Tĩnh Đình.""Một vụ tai nạn nghiêm trọng khiến tôi bị mất trí nhớ.""Ngừng lại! Đừng diễn lại vở cũ." Bì Bì nói, "Nếu anh không thể chứng minh anh chính là Hạ Lan Tĩnh Đình, chồng của em, thì em sẽ làm theo những gì anh đã dặn, giao chiếc chìa khóa này cho Quan Hạt. Anh ta chính là Tế ti mới do các trưởng lão chọn ra, đúng không?"Hạ Lan Huề đột nhiên im lặng, anh tháo mắt kính xuống, lạnh lùng nhìn Bì Bì. Đôi mắt anh và mắt người bình thường không có gì khác biệt, nhất là lúc chăm chú nhìn người ta. Nhiều lúc Bì Bì cũng nghi ngờ, liệu có thực là anh không nhìn thấy hay không."Nói tiếp đi." Anh nói."Tối qua, người trên nóc nhà không phải tới tìm các anh, mà là tới tìm em. Theo trình tự trong tộc, anh ta đến đây để lấy chìa khóa. Đúng không?"Hạ Lan không nói gì, chỉ nhíu mày. Nhưng lòng Bì Bì bắt đầu chùng xuống. Ban đầu, vốn chỉ muốn nói ra vài suy nghĩ của mình thôi, nhưng sự im lặng của Hạ Lan khiến cô cảm thấy, có vẻ mình đã đoán đúng sự thật..."Em biết tộc Hồ có một bệnh viện thẫm mỹ rất tốt, việc biến đổi hình dạng không phải là vấn đề khó khăn gì. Anh đến tìm em, vì anh nghe nói đến chiếc chìa khóa đó, anh cũng muốn có kho báu đó. Anh phái Kim Địch đi ngăn cản Tế ti, điều đó nói lên rằng anh với họ không cùng một phe. Em đoán đúng rồi phải không?"Hạ Lan Huề không trả Bì Bì càng trở nên nguội lạnh "Có thể nói cho em biết, anh là ai không?." Hạ Lan Huề cười khẩy, chạm tay lên mặt cô "Bì Bì, nếu tôi muốn chiếc chìa khóa đó, cần phải tìm mọi cách để thuyết phục em à?""Dĩ nhiên. Nếu em không nói cho anh biết chiếc chìa khó đó cất ở đâu, anh mãi mãi cũng đừng mong tìm được. Có giết chết em cũng không tìm được."Hạ Lan suýt cười thành tiếng "Kho báu của tộc Hồ ở ngay trong kho ngân hàng. Mà tôi là chồng hợp pháp của em. Tất cả tài liệu lưu trữ trong ngân hàng đều có tên của tôi. Cho dù bây giờ tôi đến đó, nói rằng bị mất chìa khóa, cùng lắm thì chỉ cần điền vào vài tờ văn bản mẫu mà thôi. Giả như đúng lúc này em gặp phải chuyện ngoài ý muốn, thì lại càng thêm thuận lợi. Em nghĩ có đúng không?"Những lời này của anh đã khởi động tất cả hệ thống phòng ngự của Bì Bì. Hạ Lan Huề, anh nghĩ rằng Quan Bì Bì em là kẻ ăn không ngồi rồi sao? Cô không tức giận mà ngược lại còn cười nói "Đúng vậy! Hạ Lan đại nhân, Tế ti đại nhân, Hồ đế bệ hạ... vậy tóm lại ngài không quản đường xá xa xôi mà lặn lội đến đây, là vì cái gì?"Câu trả lời của Hạ Lan hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô."Vì muốn tìm lại chính mình."Đến lượt Bì Bì rơi vào im lặng."Tôi biết tôi từng sống ở thành phố C. Tôi biết tôi đã chết một lần. Tôi biết tôi và một cô gái tên Quan Bì Bì đã từng...""Một vị." Bì Bì sửa lại."Đúng, một vị. Tôi biết một số chuyện của quá khứ. Ngoài kho báu trong ngân hàng, hẳn là còn một vài ghi chép khác, một vài bằng chứng có thể tin cậy được, một vài kí ức thực sự về chính tôi."Chẳng biết sao, khi nghe đến đây, Bì Bì liền liên tưởng đến những vị hoàng đế bị thái giám và gian thần thao túng, che mắt trong lịch sử. Những bậc đế vương không hề biết gì về quá khứ của mình, làm thế nào lãnh đạo được quần thần? Họ sẽ tin tưởng ai hay sẽ trao sự chân thành cho ai? Biết đâu, những kẻ dưới quyền họ đang ngấm ngầm nuôi dưỡng mưu đồ đảo chính, cố tình truyền đạt cho họ những thông tin sai lệch. Thậm chí, họ có thể bị thế lực mới lật đổ, trở thành một vị đế vương lưu vong? Bì Bì càng nghĩ, càng thấy loạn..."Nói thế, anh thực sự mất trí nhớ ư?"Anh gật đầu."Nhưng mà," cuối cùng Bì Bì cũng tung ra vấn đề mình quan tâm nhất, "Tại sao Thiên Hoa không ở bên cạnh anh? Chẳng phải cô ấy vẫn luôn bảo vệ anh sao? Cô ấy biết tất cả quá khứ của anh, tại sao không nói với anh? Trong khi đó, em thì lại chẳng biết gì về anh cả?""Cô ấy mất tích rồi." Hạ Lan Huề thản nhiên đáp, "Tôi tìm được tên em ở chỗ cô ấy. Tôi nghĩ... cô ấy tới thành phố C tìm em."Ồ không! Một cơn tê buốt xuyên thẳng vào tim, Bì Bì cảm thấy thật sai lầm khi kéo Thiên Hoa vào chuyện này. Một Hạ Lan không rõ thật giả đã đủ khiến cô nhứt đầu rồi, giờ lại thêm một Thiên Hoa Thiên Hoa biết Hạ Lan Huề đến đây để tìm Quan Bì Bì, Thiên Hoa sẽ tuyệt đối không bỏ qua cho cô. Cô đã từng đồng ý với cô ta là sẽ không đi tìm Hạ Lan nữa. Cô còn van xin cô ta hãy thay mình "Yêu" Hạ Lan. Bì Bì là một người rất giữ chữ nên, trước khi mọi chuyện chưa được làm rõ ràng, Bì Bì quyết định phủi sạch mọi quan hệ với người trước mặt này. Bất kể là cô có khát khao, mong nhớ anh bao nhiêu, thì Hạ Lan hiện tại, là của Thiên đứng dậy, nói "Hạ Lan tiên sinh. Tôi không biết anh là ai. Có lẽ anh là Hạ Lan Tĩnh Đình, có lẽ anh là Hạ Lan Huề, nhưng chắc chắn anh không phải chồng tôi. Bây giờ, tôi ra ga lấy hành lý giúp anh. Xin anh giúp tôi xử lý ổn thỏa chuyện với bang Đầu Hổ. Dù hai mươi vạn kia họ đã lấy đi rồi, còn ngôi nhà bằng mọi cách cũng phải giữ lại. Tối nay, trước tám giờ, mời anh và bạn của anh dọn ra khỏi nhà. Sau này đừng đến làm phiền cuộc sống của tôi nữa."Dứt lời, cô cất bước rời đi mà không thèm ngoái đầu, bỏ lại Hạ Lan ngồi đó trong cơn kinh ngạc tột độ. [Sen] Đây là hố của lính mới nhà mình, bạn này chăm hơn ta với Đường mỡ nhiều nên mọi người ủng hộ tinh thần bạn í mau ra chương mới nhen *bắn tim*. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ! ❤ Edit Syn Chương 21 Bì Bì ngẩn người trong đáy giếng cả buổi, đầu óc rối loạn không thể nghĩ ngợi được gì, đợi tới khi bụng đói cồn cào ầm ĩ thì trời đã là hoàng hôn. Cô ngẩng đầu nhìn trời, nắng dần tắt, những đám mây hồng bồng bềnh trôi, che khuất mặt trời chiều, dự báo không lâu sau nhất định sẽ có mưa, cổ họng Bì Bì đã khát khô. Cũng may đáy giếng rất quen thuộc, trước đây cô từng ở chung với Hạ Lan, phơi ánh trăng, chữa thương đều ở trong này, tuy thời gian không nhiều nhưng cảnh vật và cơ quan bên trong cô nắm khá rõ. Lúc Hạ Lan bị thương hôn mê cô đã nhiều lần đi vào đường hầm để đưa thức ăn. Cho nên khi Hạ Lan Huề vừa đi cô liền khởi động cơ quan. Mở cửa, đi vào đường hầm, ngoặc vài lần, dẫn thẳng đến căn phòng ngủ tối đen, nhưng bây giờ cô có ấn bao nhiêu lần thì cánh cửa vẫn không mở ra, phía bên kia cánh cửa đã bị khóa. Tế Ti đại nhân đã quen sống trong bóng tối, nên ở đây không lắp đèn. Bì Bì đi lại trong đường hầm, lần mò trong bóng tối so với lúc trước cầm đèn pin đi, có khác biệt rất lớn. Bì Bì xem quá nhiều phim ma, cả đoạn đường chỉ nghe thấy tiếng bước chân của mình, luôn cảm thấy có cái gì đó theo dõi. Cứ như vậy, cô sởn tóc gáy chạy qua chạy lại, thử nhiều cách cũng không thể đem cánh cửa sắt dày mở ra, tâm trạng cô lập tức nôn nóng chạy về đáy giếng. Đáy giếng cũng là một màu đen, nhưng còn có chút tia sáng yếu ớt rọi vào. Chẳng lẽ Hạ Lan Huề thật sự muốn cô đói mà chết? Bì Bì không nghĩ Hạ Lan Huề sẽ làm thật. Có thể anh chỉ cảnh cáo hù dọa cô mà thôi, nhưng thời gian trôi qua như vậy chẳng phải anh ta nên xuất hiện rồi sao? Cô thà tin đây là một trò đùa dai của Tế Ti đại nhân. Nếu anh cần mật mã đến như vậy thì phải sẽ để cho cô một mạng. Bì Bì ôm suy nghĩ như thế tiếp tục chờ đợi. Bầu trời cứ dần dần tối. Bì Bì nằm dựa trên ghế, cũng không biết qua bao lâu, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng bước chân. Hạ Lan Huề cúi đầu nhìn xuống nói “Bì Bì, đã viết mật mã xong chưa?” “Anh đi chết đi!” Bì Bì giận dữ hét lên. Cô cho rằng Hạ Lan Huề xuất hiện ở đây cho dù không có mật mã thì cũng cho cô cơm hay nước gì đó. Nào biết ở phía trên đã không còn người ở đó. “Đến một trái táo cũng không để lại sao?” Bì Bì nhìn trời quát “Hạ Lan Huề, nếu tôi có thể đi ra khỏi đây, tuyệt đối sẽ không tha cho anh! Có giỏi đừng chạy, xuống đây, tôi liều mạng với anh!” . Ong ong ong, âm thanh của Bì Bì vang vọng trong miệng giếng, màng nhĩ muốn thủng, phổi cũng muốn nổ tung. Cô la lên nữa ngày, không có người đáp, trái lại bên ngoài truyền đến tiếng gió thổi ào ào, làm ban đêm dưới đáy giếng trở nên càng lạnh đến buốt người. Bị giam từ buổi sáng đến giờ, Bì Bì chỉ mặc một bộ đồ mỏng, cả người bị run lên vì lạnh. Ở thành phố C , mùa đông nhiệt độ bên ngoài rất lạnh, ở ngoài vườn hoa đã kết một tầng băng mỏng, Bì Bì tìm khiến bên trong đáy giếng chỉ có duy nhất chiếc khăn tắm màu trắng, cũng không biết để lại lúc nào, rớt ở dưới đất dính đầy bụi, đã biến thành màu đen. Cô bất chấp tất cả khoác lên người, từng bước tiến vào đường hầm. Căn hầm trong lòng đất, nhiệt độ cao hơn so với bên ngoài một chút, nhưng vẫn rất lạnh khiến hàm răng cô va chạm khanh khách. Xem ra lần này Hạ Lan Huề không phải muốn cô chết vì đói, chết vì khát, mà rõ ràng là muốn cô bị đông lạnh chết nha! Bì Bì thê lương nghĩ, xuống xe lửa, ngày hôm đó cô cùng Hạ Lan Huề gặp nhau ở thành phố C , thái độ của anh với cô rất tốt, ít nhất vẫn coi như là khách khí. Giúp cô sửa vòi nước, ngủ cùng giường với cô, giúp cô giải quyết kẻ bắt nạt mình, thấy cô đi mệt cũng có thể cõng. Mặc dù chuyện trước kia không nhớ rõ, nhưng đối với cô vẫn rất quan tâm. Thẳng đến ngày thứ ba, Bì Bì từ sớm đã hoài nghi thân phận của anh, tuyên bố chỉ có thể giao chìa khóa cho Quan Hạt, cũng muốn anh chuyển ra sân vắng phía sau, thì thái độ của Hạ Lan Huề thay đổi 180 độ. Anh đến thành phố C chắc chắn vì chìa khóa và mật mã, trước kia tính toán lừa cô, nhưng bị Quan Hạt đánh lén, lại xuất hiện thêm Hoạn Linh Sư làm anh nôn nóng, thế là thay đổi chiến lược, bắt đầu dùng biện pháp mạnh. Hạ Lan Huề đến thành phố C không phải vì cô, càng không quan tâm đến cô, nếu không lấy được mật mã, có thể dùng thủ đoạn tàn nhẫn… thậm chí giết chết cô!!! Bì bì muốn vứt bỏ ảo tưởng, chấp nhận hiện thực Nếu Hạ Lan Huề giống như Hạ Lan Tĩnh Đình trước đây, như vậy cô sẽ bất chấp anh dù anh có yêu cô hay không, cô vẫn không kiềm chế được mà yêu anh, cô muốn ở bên anh, giúp đỡ anh cho dù đánh đổi bằng cả tính mạng. Nhưng nếu Hạ Lan Huề này là giả, như vậy lại có vấn đề lớn! Hạ Lan Tĩnh Đình thực đang ở đâu ? Phải chăng là bị nhốt? Có gặp nguy hiểm hay không? Thiên Hoa trước giờ vẫn kề bên anh tại sao lại mất tích? Người của hồ tộc tại sao lại không phát hiện? Tất cả chỉ có thể giải đáp từ anh? Bì Bì tuyệt đối không để Tế Ti giả lợi dụng tình cảm của cô để thực hiện mục đích mờ ám, cuối cùng làm tổn thương đến Hạ Lan Tĩnh Đình đoạt mất quyền lực. Càng không thể để hồ tộc sinh ra một bạo quân mà chính cô lại là người đồng lõa. Nghĩ tới đây, Bì Bì cảm thấy trách nhiệm của mình thật nặng nề, cô không thể giống như Từ Hi thái hậu năm đó chết không minh bạch, phải vừa chạy trốn vừa tra chân tướng. Mà trên người cô từ trên xuống dưới chỉ có “kính chiếu yêu”, không thể ăn, càng không thể uống… Suy nghĩ về quá khứ cả tiếng đồng hồ, nửa đêm Bì Bì đói đến mềm nhũn cả chân. Nếu là trước kia, gặp phải tình huống như vậy cô nhiều lắm chỉ ai oán cảm thán cho qua thời gian, nhưng từ khi bôn ba, không ai ở sau lo lắng, không chăm sóc tốt cho mình. Mà vừa bệnh nặng mấy ngày, cô cơ hồ còn chưa có gì vào bụng. Ăn bánh bao Chung Nghi làm tuy hơi no, lại vì phát hỏa một trận mà tiêu hao hết. Bữa trưa rất phong phú nhưng lại bị Thiên Nhị làm ầm ĩ cũng không ăn đàng hoàng…như vậy có thể thấy cơ thể cô không phải là đói bình thường đâu. Bì Bì hết nhìn đông rồi lại nhìn tây suy nghĩ cách ra khỏi đáy giếng, đột nhiên bên trong đường hầm xuất hiện vài tia sáng. Trong không trung, có một vật nhỏ bay lơ lững phát ra ánh sáng lam yếu ớt, đầu to tròn mình nhỏ. Dường như bị hô hấp của Bì Bì hấp dẫn, vật nhỏ bay càng gần, bay tới chóp mũi của Bì Bì, nhẹ nhàng di chuyển tới trước mắt của cô. Bì Bì nhìn vật nhỏ không chớp mắt, lúc mới đầu cô tưởng là đom đóm, như nhìn kĩ lại vật nhỏ trước mắt này cơ hồ trong suốt, cái đầu nho nhỏ, ở xung quanh có vài cái xúc tua phát ra ánh sáng kì lạ. Chung quanh miệng có một đám tơ nhỏ tua tủa , trên không trung hợp lại, theo không khí lưu động. Đây không phải là con sứa sao? Mặc dù hình dáng không giống với con sứa mà Hạ Lan Huề nuôi trong hồ, nhưng lại cùng một kiểu chuyển động. Hình dáng xòe ô đầu nhìn chung, đối với cô mà nói đều là sứa. Sứa không phải là sinh vật sống ở biển sao? Dù không sống ở biển đi nữa, cũng tuyệt đối không bay bay ở trên trời như thế này được, trời a!!!! Bì Bì không kiềm được đụng vô vật nhỏ một cái, không có bất cứ cảm giác gì của vật sống, cứ như là ảo ảnh, nhưng sau khi cô đụng nhẹ nó lại nhẹ nhàng văng ra. Cô thổi mấy con sứa kia một hơi, nó chuyển động dọc theo hơi thở của cô đến trong giếng, dần dần bay lên cao, rồi bỗng nhiên biến mất. Nói vật nhỏ có hình dáng, nhưng lại không thể sờ được, nói nó vô hình, thổi khí lại chạy mất, Bì Bì ngơ ngác nghĩ, nhất định là do cô đói quá sinh ra ảo giác . Thời gian lại trôi qua không biết bao lâu, trên đỉnh đầu dần lộ ra tia nắng mặt trời, Bì Bì đã đói bụng muốn ngất đi, càng sốt ruột muốn phải thoát ra khỏi đây. Cách duy nhất là phải đi theo đường hầm tìm lối ra. Tục ngữ có câu “thỏ khôn có ba hang”, đây là chỗ lánh nạn của hạ lan nhất định phải có lối ra khác. Hạ Lan trước đây chưa từng nói đến chỗ này, ở đây lại lắm lối ngõ ngoặc, lối ra nằm ở đâu đây? Bì Bì ngồi không yên, cố lấy can đảm đi vào bên trong đường hầm, lần theo đường mòn trong trí nhớ. Bên trong đường hầm có chút ẩm ướt lại rõ ràng có tiếng nước nhỏ giọt. Tiếp tục đi vài chục bước, mò mẫn theo dọc theo vách đá , phía trên có một vật tròn tròn, Bì Bì cầm lên nhờ vào xúc giác phán đoán hẳn là ốc sên, trong lòng không khỏi vui vẻ. Vội vã chạy về đáy giếng coi quả nhiên là ốc sên. Trên tivi nói, ốc sên này giống lòng trắng trứng lại ít mỡ là món ăn yêu thích của người Pháp, một năm ước tính khoảng 6 triệu con ốc bị ăn. Con ốc sên này mặc dù không phải hàng của pháp nhưng vẫn có thể ăn được đi…Bì Bì sớm đã đói đến không chịu nổi, liền dùng chân ghế phá vỏ ốc, cũng không để ý bẩn hay không, gỡ kẹp tâm trên đầu xuống, lôi ốc sên ra khỏi vỏ rồi ăn… Bì Bì nghĩ thầm, con ốc sên này nếu có thêm chút tỏi hành khẳng định sẽ rất thơm đi! Bên trong miệng bì bì bây giờ chính là vị bùn và đất, còn bị dính vào răng. Ăn xong ốc sên không thấy no mà ngược lại còn đói hơn. Cô lập tức gạt bỏ sự sợ hãi bóng tối, lần mò vách đá vào trong đường hầm một vòng, cũng chỉ thấy được ba con ốc, phá vỏ lấy thịt cũng chưa đến một thìa, nhưng đành tạm chấp nhận ăn sạch . Bụng trước giờ vẫn than thở không ngừng, cuối cùng cũng chịu lắng xuống…ít ra cũng không vang dội như lúc trước. Bì Bì cảm giác có tí lực, bắt đầu tìm lối thoát ra ngoài. Xung quanh toàn bóng đêm, sờ soạng qua lại cuối cùng cũng tìm thấy điểm khác thường. Cẩn thận sờ quả nhiên vách tường ở trên đầu có một cái lỗ nhỏ thụt sâu vào, cô với ngón tay dùng sức ấn một cái, “lộp bộp”, cơ quan mở ra. Bì Bì dùng sức đẩy không được, liền kéo trở về, cửa mở, một cơn gió to đẩy vào, thiếu chút nữa đem Bì Bì thổi bay lên trời. Cô gắt gao ôm lấy cánh cửa, sau một lúc lâu mới thò đầu ra dò xét. Nói là một cánh cửa, không bằng nói rằng là cửa tử. Bên ngoài chính là vách núi, vách tường đá thẳng tắp, ở giữa vách đá có một vài cây thông. Đối với hạ lan mà nói khoảng cách như vậy rất gần nhưng còn đối với Bì Bì, rất mạo hiểm, nếu nhảy xuống 99% sẽ ngã chết. Bì Bì ngồi bệt xuống ôm đầu thiếu chút nữa phát điên. Cách cửa này đối với hồ tộc đương nhiên là đơn giản. Phía dưới vách núi có rất nhiều cây, bọn họ có thể như khỉ mà leo cây, từ nơi này nhảy xuống nhanh gọn. Nhưng mà Bì Bì không thể. Nếu có thể quay ngược thời gian, Bì Bì muốn từ người biến thành khỉ. Không thể như vậy được! Bì Bì không bỏ cuộc, cô lấy lại tinh thần quan sát bốn phía, lần này cô phát hiện, phía dưới chân cô chừng nửa mét có một vách đá vươn ra ngoài. Ở giữa vách đá có một tổ chim cũ, bên trong có hai quả trứng và một con chim diều hâu không nhúc nhích. Bì Bì hoảng sợ, cô sợ bị diều hâu tập kích, vội vàng đóng cửa lại, nghĩ nghĩ, lại mở hé cửa ra. Con chim diều hâu kia dường như đã chết từ lâu, bì bì lấy một nhánh cây bên cạnh đâm con chim nửa ngày mà không có động tĩnh. Cô liền nhanh tay lấy hai quả trứng chim đem vào trong đường hầm. Gõ nhẹ vào quả trứng, bên trong là một con chim con đã chết, mắc chưa mở, trên người cũng không có một cọng lông. Bì Bì lại đập một quả trứng khác, cô hoàn toàn thất vọng, quả trứng này cũng giống như vậy. Xem ra diều hâu mẹ gặp phải kẻ địch hoặc bị thợ săn bắn bị thương, nỗ lực bay về tổ, không kịp ấp trứng đã chết đi. Đây là núi cao, gió lớn xác của chim mẹ chưa kịp phân huỷ đã bị gió núi hong khô. Bì bì vừa ăn bốn con ốc sên, dạ dày như động cơ vừa mới khởi động, thực quản run rẩy, bụng gầm thét, Bì Bì nhắm mắt lại, lạy lạy với con chim chết “Hâu huynh, xin đắc tội!” cô đem chim non bỏ vào miệng, nhai vài cái liền nuốt xuống. Thứ nhất, mùi vị thật sự khó nuốt, thứ hai, do nhịn đói lâu ngày dạ dày không thích ứng được …toàn bộ đều nôn ra. Bì Bì thiếu chút nữa khóc, chim không ăn được thì thôi, ngay cả bốn con ốc sên trân quý cũng ói ra. Dù sao cô cũng là động vật đã tiến hoá nha, ăn tươi nuốt sống không phải sở trường của cô. Xem ra phải ăn chín, Bì Bì nghĩ nghĩ, liền ra bên ngoài nhặt một tảng đá, lại bẻ một cành cây khô, cỏ khô mang về, cô lấy đá đánh lên vách đá nửa ngày, rốt cuộc lửa cũng cháy lên đám lá khô. Bì Bì đem con chim khô còn lại nướng, con chim kia cũng chẳng có thịt gì, nướng chính xong Bì Bì cầm trong tay từ từ xé ăn hết. Một miếng xuống bụng không còn mùi vị, cô đem luôn xác chim mẹ lên. Con chim mẹ nhìn qua khá lớn, cô muốn ăn, ăn xong nhất định no, chỉ không ngờ diều hâu tuy lớn nhưng chỉ toàn lông, nhổ lông lấy nội tạng, chỗ có thể ăn được không còn bao nhiêu. Thịt chim vốn đã bị gió thổi khô từ lâu, lại bị nướng chín càng ngày càng cứng như đá, cô giống như đang gặm khúc gỗ. Bì Bì dùng sức xé nhỏ miếng thịt, miễn cưỡng nuốt xuống, hi vọng dạ dày cường đại của cô có thể tiêu hóa. Ăn hết mấy thứ vào bụng, Bì Bì rốt cuộc cũng cảm thấy khỏe hơn, nhưng miệng lại rất khát. Mười mấy tiếng đồng hồ liên tục không có giọt nước nào vào bụng, bốn con ốc sên vừa rồi vốn có tí nước cũng đã bị nôn ra. Qua vài tiếng đồng hồ nữa, cô liền rơi vào trạng thái mất nước nghiêm trọng, đến lúc đó mọi thứ sẽ thật sự chấm hết. Cô quan sát địa hình lại một lần nữa rồi đưa ra một kết luận “Đi xuống dưới chính là chết, bò lên thì may ra mới có khả năng sống sót”. Đáy giếng cách đỉnh núi chỉ có khoảng mười mét. Phía trên tuy rằng có vách núi nhô ra nhưng lại chằng chịt không đồng đều, không phải là khó leo, nhưng vấn đề là treo mình giữa trời, nhìn xuống vực thẳm, thêm gió núi mênh mông cuồn cuộn, băng tuyết trơn, một cái sảy chân liền thành “thiên cổ”, tâm lý sợ hãi là vấn đề lớn nhất. Tiểu Cúc thích võ thuật, thích đấm bốc, thích tất cả trò chơi vận động, từng là một tay leo núi cừ khôi. Lúc rảnh, Bì Bì cũng cùng nàng đi chơi. Có lẽ là trong Bì Bì có DNA tướng quân của Tuệ Nhan, từ nhỏ cô đã biết leo cây, leo tường rất giỏi, rất nhiều người cảm thấy leo núi rất khó học, còn cô càng leo càng cảm thấy dễ dàng. Nghĩ tới đây, cô đột nhiên nhớ tới cái ghế dựa ở đáy giếng làm bằng dây thừng. Cô liền quay trở lại mở cái ghế dựa lấy dây thừng, đem luôn cả cái khung sắt đến cửa đường hầm. Đem một đầu dây buộc vào eo mình, một đầu còn lại buộc vào khung sắt ghế dựa. Bì Bì thử một chút, dù là dây thừng hay khung sắt vẫn còn chắc chắn, chỗ cửa nhỏ hẹp lại có khung sắt giữ. Có tầng này bảo vệ dù lúc leo lên có sẩy chân ngã xuống, cũng sẽ không rớt xuống vực thẳm, nếu may mắn còn có thể bò lên lại đường hầm… Làm xong hết tất cả, có lẽ là vừa mới ăn “thịt khô nướng”, cổ họng Bì Bì sắp bốc khói. Không thể chần chờ nữa, cô liền lập tức chà xát hai tay, lau cát đất dính vào phòng trượt, cởi giầy thể thao, cắn răng, mở cử chui ra ngoài, hai chân đứng gần tổ chim diều hâu, ngửa đầu nhìn bốn phía vách núi, tìm đường leo lên, nơi nào bắt đầu leo, để chân vào đâu, hướng đông hay là hướng tây, trong lòng vừa hạ quyết định, hai tay cô đặt trên vách đá, hai chân dùng sức nhún một cái, thân thể kề sát với vách đá liền bắt đầu bò lên. Gió núi rất mạnh, thổi “vù vù” bên tai, Bì Bì bò mấy bước coi như quen tay, nhưng không dám nhìn xuống, đang tính nghỉ ngơi, thình lình bên cạnh xuất hiện một đám hắc điểu hướng về chỗ cô xông đến, chính là linh tước Hoạn Linh Sư , lòng Bì Bì hoảng hốt tay vừa trượt, “a nha” một tiếng, rớt xuống. May mà bị dây thừng giữ lại, đám chim kia hướng lại chỗ cô đuổi theo, nhắm vào mắt cô mổ xuống. Bì Bì vội vàng ôm lấy đầu, lấy ra “kính chiếu yêu” nhắm ngay đám chim kia chiếu “xuy” một tiếng đám chim bị chiếu kia lập tức biến mất. Còn đám chim không bị chiếu đến vẫn hướng chỗ cô vọt tới, tay trái Bì Bì chuyển gương sang tay phải chiếu vào đám chim tiêu diệt hết từng đàn, vội vàng cầm lấy dây thừng bò lên. Không có vách đá đặt chân, Bì Bì chỉ có thể làm như hồi bé, treo lơ lửng dùng sức hai tay nắm dây thừng bò lên. Hai tay bị dây thừng chà sát, rất nhanh liền chảy máu, Bì Bì cắn chặt răng. Lúc lên tới nơi hai tay đã nhễ nhại máu tươi. Cô lại một lần nữa trèo lên, cô rất sợ gặp phải đám linh tước đó nữa, cô đẩy nhanh tốc độ, mắt sắp thấy đến đỉnh núi, bên hông bỗng nhiên căng thẳng, dây thừng không đủ dài, mà đỉnh núi lại có khối đá to nhô ra, tăng lên độ khó. Bì Bì bắt buộc phải bỏ dây thừng ra, nhìn hướng tảng đá xem xét chỗ để chân tay, dùng sức trèo lên. Trước mắt cách đỉnh núi chỉ còn lại vài bước, hai chân Bì Bì đột nhiên bị trượt, chỉ còn lại hai tay đang bám trên vách đá. Nhìn xuống chỗ để chân vừa rồi, trên vách đá kết băng bóng loáng. Bì Bì đang mang vớ căn bản là không thể nào đặt chân lên được. Bì Bì cứ như vậy treo giữa không trung vài giây, trong lòng sinh ra vài tia tuyệt vọng và khủng hoảng…..chẳng lẽ hôm nay liền bỏ mạng như thế này? Ngẩng đầu lên xem xét, bên tay trái có chỗ vững, chỉ cần tay phải bắt được chỗ đó, đem thân thể nghiêng lên nửa mét , là có thể đứng chân trái ở vách đá. Nhưng nếu không đủ lực thả, tay phải không chuyển sang được…vậy thì ngã xuống là chắc chắn. Bì Bì đã không còn sự lựa chọn, lập tức hít một hơi, hai mắt trợn tròn, cánh tay hơi cong dùng sức, cánh tay phải đưa lên vững vàng bám vào vách đá! Chân trái liền lúc đó theo đà liền một cái đạp lên. Thành công!!! Đứng ở đỉnh núi ngắm cảnh cảm giác thật là tốt!!! Nhưng mà, bất quá cô lại gặp được Tế Ti đại nhân. Tế Ti đại nhân dường như đã đợi đây rất lâu, Bì Bì bò lên đi tới trước mặt anh, Tế Ti đại nhân khóe miệng động một cái, không biết là khóc, hay cười, hẳn là cười chế nhạo, anh nhàn nhạt đưa cho cô chai nước khoáng “Bì Bì, tôi bắt đầu có chút thích cô rồi đấy.” Contents1 Giới thiệu Truyện [Kết Ái Hệ Liệt] Vạn Kiếp Yêu Em Các chương mới nhất2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện [Kết Ái Hệ Liệt] Vạn Kiếp Yêu Em 3 “cập nhật ngày 13/06/2023“ Trọn bộ [Kết Ái Hệ Liệt] Vạn Kiếp Yêu Em 3 Full tập được cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện [Kết Ái Hệ Liệt] Vạn Kiếp Yêu Em 3 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện [Kết Ái Hệ Liệt] Vạn Kiếp Yêu Em 3 Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Tên gốc 结爱 南岳北关Thể loại Ngôn tìnhBối cảnh Hiện đại, Huyễn Huyễn Là câu chuyện tình yêu giữa hai nhân vật chính được nối tiếp từ thời này qua thời khác, cùng những trắc trở khó khăn khi ở bên nhau. Nam chính là hồ ly dòng dõi hoàng thất Thiên Tinh tộc; Nữ chính là người, là chuyển kiếp của thê tử nam chính sau 800 năm. Đây là phần 3 trong Kết Ái Hệ Liệt tên truyện xuất bản ở Việt Nam là Vạn Kiếp Yêu em. Hệ Liệt này có 3 phần, phần 1 đã được dịch thành sách xuất bản ở Việt Nam, đồng thời cũng đã được chuyển thể thành phim “Kết Ái Mối tình đầu của Thiên Tuế đại nhân”. Bì Bì cùng trải qua sinh tử, cuối cùng đã cứu được Hạ Lan Huề từ Sa Lan, hai người trở lại thành phố C, nhưng chờ đợi bọn họ là trận đại họa chưa từng có. Bệnh dịch hoành hành khắp Sa Lan khiến cho Lang tộc điều động toàn bộ quân xâm phạm khu vực phía Bắc, dồn ép Nam Nhạc ở khu vực Tuấn Phẩm phát động chiến tranh, có ý đồ muốn thay thế Hạ Lan Huề trở thành thủ lĩnh của Nam Nhạc. Bì Bì tự ý để Đông Linh chạy thoát, Linh Hồ tộc mất đi sự phò trợ của Linh tộc, địa vị tôn quý của Hạ Lan Huề ở trong tộc cũng bị dao động. Thế lực khắp nơi rục rịch, bắt đầu nâng đỡ người thừa kế của mình. Cục diện chính của Hồ tộc đối mặt với sự biến chuyển lớn. Như vậy trong chuyển kiếp sau này, hôn nhân của Bì Bì và Hạ Lan đã có những rạn nứt, nhưng cũng chịu đựng nhiều thử thách gian khổ. Đối với sự chung thủy trong tình yêu, trách nhiệm đối với Hồ tộc, giữa người với người, với bạn bè, đối với thương xót, gian khổ…Tế ti đại nhân vẫn trước sau vẫn giữ nguyên tắc như một hay cùng với Bì Bì tìm kiếm một con đường sống khác, vượt qua cửa ải khó khăn, dẫn dắt Nam Nhạc Hồ tộc trở về với thời hòa bình, trật tự trong dĩ vãng? Các chương mới nhất Chương 4 Tiếng sáo câu dẫn linh tộc Chương 3 Gặp nạn Chương 2 Ngày thứ 45 trên biển Chương 1-3 Phần mở đầu Chương 1-2 Kết ái hệ liệt Phả hệ tiếp Danh sách chương Chương 1 Kết ái hệ liệt Phả hệ Chương 1-2 Kết ái hệ liệt Phả hệ tiếp Chương 1-3 Phần mở đầu Chương 2 Ngày thứ 45 trên biển Chương 3 Gặp nạn Chương 4 Tiếng sáo câu dẫn linh tộc Trọn bộ Truyện [Kết Ái Hệ Liệt] Vạn Kiếp Yêu Em 3 “cập nhật ngày 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment Cổng chính khép hờ, Bì Bì cắm đầu chạy về phía đó, định chạy vào trong thì đằng sau có người kêu “Xin lỗi…”, cô bèn dừng lại, quay người. Người vừa kêu là một cô gái xinh đẹp, trông hệt như một bức tranh được vẽ bằng lối vẽ tỉ mỉ, tuổi chừng hai mươi, vóc người mảnh khảnh, da trắng như bạch ngọc, mắt như mắt phượng, đang chạy theo sau cô. Điều kì lạ là, cô ta có bề ngoài rất cổ điển, lại mặc trang phục theo kiểu quân đội, áo may ô, quần lính, giày Martin, lưng đeo một chiếc balo quân sự rất nặng, cùng với một bình ghi đông nước to, tư thế như người đang chuẩn bị ra tiền tuyến.“Hello! Xin cho hỏi, Hạ Lan Huề sống ở đây phải không?”Cô gái ngẩng đầu, nở nụ cười dí dỏm với Bì Bì, đôi mắt híp lại như lá liễu, chun mũi một cái, cử chỉ rất là đáng yêu. Bì Bì không kiềm được cũng phải mỉm cười đáp lại. Cảm giác tựa như đã gặp cô ta ở đâu rồi, cố lục lọi trí nhớ nhưng chẳng có kết quả, bèn gật đầu đáp “Đúng rồi.”“Cảm ơn cô!” Cô gái đẩy cửa, nhanh nhẹn bước vào trong, liền bị Bì Bì kéo lại “Đợi đã, sao cô lại biết Hạ Lan Huề đang ở đây?”Cô gái quay người, nhìn cô như có ý đánh giá, chừng như cô ta cảm thấy cô hơi nhiều chuyện nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích “Là anh ấy đưa địa chỉ cho tôi! Số 56 phố Nhàn Đình, phải không?”Bì Bì không nhớ Hạ Lan có thói quen chủ động đưa địa chỉ nhà cho nữ sinh từ bao giờ, thấy hơi mơ hồ “Hai người… là bà con à?”Cô vừa gái định trả lời thì ngay lúc đó, Hạ Lan Huề, Kim Địch và mấy người nữa sau khi đuổi hết lũ chim đi liền lần lượt trở về. Cô ta liền mừng rỡ chạy đến, vừa chạy vừa kêu to “Anh rễ! Anh rễ!”.Bì Bì nhìn cô ta nhào tới chỗ Hạ Lan Huề, trong lòng đầy nghi vấn. Đến nơi, cô ta còn khoa trương ôm anh một cái thật mạnh. Hạ Lan Huề hơi xấu hổ đẩy cô ta ra “Thiên Nhị?”.“Sao anh rễ lại ở lại trên núi? Để em đi tìm muốn chết!” Thiên Nhị buông lời trách đầu Bì Bì nổ ầm một tiếng, liền nhớ ra tại sao lại thấy cô ta trông quen quen, là vì cô ta rất giống Thiên Hoa. Nhưng tóc Thiên Hoa màu đỏ, lại lạnh lùng kiêu ngạo, không giống với cô gái này, phóng khoáng lại hoạt bát, chỉ trong một thời gian ngắn cô không thể nào liên hệ hai người ấy với mắt Kim Địch, Tôn Mi và Tân Lai hết nhìn Hạ Lan rồi lại nhìn Bì Bì. Thính giác của tộc Hồ vốn rất nhạy cảm, dĩ nhiên họ biết đám cháy vừa rồi là hậu quả từ trận cãi nhau của hai người. Với tính khí của Bì Bì, e rằng giữa hai người đó lại sắp có một vở kịch ra Bì Bì đứng gần đó, từ đầu đến giờ vẫn một mực im lặng, Hạ Lan Huề bèn đi đến chỗ cô “Bì Bì, đây là Thiên Nhị, em gái Thiên Hoa, cô ấy sẽ ở lại với chúng ta vài ngày.”Thái độ của anh như là đang hỏi ý kiến của cô, hơn thế còn dùng từ “chúng ta”, tỏ rõ chỗ đứng của Bì Bì trong lòng Hạ Lan Huề không thấp. Đôi mắt phượng của Thiên Nhị lập tức sáng lên, chiếu sang, nhìn họ đầy ngờ vực. Mấy người đứng xung quanh xem náo nhiệt ra sức đoán xem Hạ Lan sẽ giới thiệu Bì Bì với Thiên Nhị như thế nào, ai ngờ Hạ Lan chẳng nói gì, chuyển đề tài sang hướng khác “Mọi người đều đói rồi, ăn cơm thôi.”Mọi người cùng nhau đi đến nhà ăn, Thiên Nhị chen vào giữa Hạ Lan Huề và Bì Bì, vừa ôm vừa kéo tay anh, vừa không ngừng luyên huyên đủ thứ chuyện, coi Bì Bì như không khí. Bì Bì càng lúc càng tức Thiên Nhị vừa gặp đã gọi Hạ Lan là “Anh rễ”, vậy Thiên Hoa chính là vợ của Hạ Lan rồi. Còn Hạ Lan chẳng hề giới thiệu Bì Bì là ai, hiễn nhiên sợ Thiên Nhị để bụng. Nghĩ đến đây thì tâm can cô như lửa đốt, Hạ Lan Huề anh đồng ý cưới Thiên Hoa tôi không có ý kiến, các người cứ ở Phần Lan, ở Bắc Cực mà vui vẻ với nhau, đừng đến thành phố C này trêu chọc tôi! Đây không phải thời đại hai gái thờ một chồng, tôi không muốn diễn mấy trò cung đấu ở phố Nhàn Đình này đâu! Cô nổi giận hầm hầm bước đi, đột nhiên đứng lại lạnh lùng kêu “Hạ Lan, anh lại đây, có chuyện muốn hỏi anh.”Hạ Lan Huề phất tay với mọi người “Mọi người đi trước đi, tôi sẽ đến ngay.” Nói đoạn đi theo Bì Bì vào căn phòng bên là thư phòng của Hạ Lan Huề, cũng là căn phòng duy nhất ở chính phòng không bị cháy. Bì Bì bước vào trong đóng cửa lại, kéo vali hành lý của Hạ Lan Huề trong tủ ra, giũ mạnh một cái, “xào xào” tất cả quần áo bên trong đều rơi xuống Lan Huề bình tĩnh nhìn cô “Em muốn làm gì?”.Bì Bì lấy một cây kéo lớn, cầm một chiếc quần trong của Hạ Lan Huề lên, chiếc quần liền bị cắt thành nhiều mảnh, lả tả rơi xuống.“Giận à?”. “Hạ Lan Huề, những chuyện anh làm ở tộc Hồ tôi không quan tâm, dù anh có cưới Thiên Hoa cũng chẳng liên quan đến tôi.” Cô cao giọng “Nhưng thành phố C là địa bàn của tôi, ở đây hai chúng ta là vợ chồng được pháp luật công nhận…”“Vậy em muốn tôi thế nào?”“Đến phòng ăn, anh phải giới thiệu chính xác về tôi với Thiên Nhị.”“Uhm hứm!”“Uhm hứm là ý gì?”Hạ Lan Huề không trả lời, đưa mắt nhìn trời, không thèm đếm xỉa đến cô. Bì Bì cầm cây kéo lớn đi đến trước mặt anh, “cách” – cắt vào không khí một cái “Nếu anh giới thiệu sai, thứ bị cắt lần tới không phải quần của anh đâu!”.Bì Bì máu nóng dồn lên mặt. Khoảng khắc tươi đẹp lúc gặp lại Hạ Lan ở trên tàu vụt biến mất không chút dấu vết. Những phút giây ngọt ngào trước đó cũng đều bị những nghi ngờ hiện tại xâm chiếm. Nếu mục đích đến thành phố C của Hạ Lan là vì dãy mật mã, thì anh hoàn toàn có thể nói dối cô. Với trí tuệ của anh, Bì Bì chắc chắn sẽ mắc bẫy. Nhưng anh lại không hề lừa gạt, mà cứ phải đảo lộn tất cả mọi thứ lên, khiến cho chúng trở nên chẳng trắng chẳng đen, khó bề phân biệt. Còn có mấy lần từng bức bách Bì Bì đến đường cùng rồi sau đó lại cứu cô trở về. Trong đầu anh rốt cuộc là đang tính toán điều gì?Bì Bì thà rằng không gặp lại anh còn hơn gặp được Hạ Lan của hiện tại. Cô tình nguyện hằng ngày ngồi trong sân viện nhớ về anh, dù là tưởng tượng cũng còn tốt hơn những giày vò kiểu này. Suy nghĩ đó khiến cảm xúc của cô mỗi lúc một trở nên tiêu cực, nhịp tim bất chợt tăng nhanh, hơi thở bắt đầu nặng nề, bộ dạng trông như đang bốc cháy.“Trước tiên chưa bàn đến việc tôi nên giới thiệu em như thế nào.” Hạ Lan Huề nói “mà là nên cho tôi biết em đã nói gì với Quan Hạt?”“Anh ta hỏi tôi mật mã, tôi đã nói cho anh ta biết.”Hạ Lan Huề hơi khựng lại, tưởng mình nghe lầm “Nói lại xem?”“Anh ta nói anh ta là Tế ti kế nhiệm, hơn nữa còn nói chính xác mười số mật khẩu, theo như lời anh dặn dò lúc trước, tôi đã nói mật mã cho anh ta.”Hạ Lan Huề cố nén cơn giận, lặng đi một lúc mới nói “Quan Bì Bì, em chưa xin phép tôi, sao có thể tự tiện đem bí mật vô cùng quan trọng của tộc Hồ giao cho người khác dễ dàng như vậy?”“Tôi làm đúng theo thủ tục.”Hạ Lan Huề im lặng thật lâu, nhắm mắt lại “Tôi không trách em. Bây giờ em hãy nói mật mã cho tôi biết, coi như lấy công chuộc tội.”“Bây giờ? Ngay lúc này?”“Đúng.”“No.”“Nói cách khác,” Hạ Lan Huề cố sức kiên nhẫn, “Em thà tin tưởng một kẻ không quen biết, cũng không bằng lòng tin người chồng đã mấy lần cứu em?”Bì Bì ngẫm nghĩ, cũng phải, không thể quá tuyệt tình được, Hạ Lan Huề dù sao cũng đã cứu cô mấy lần, vì vậy cô bèn nói “Cũng… cũng không phải ý này.”“Em cảm thấy tôi không phải chồng em?”“Hơi nghi ngờ.”“Phải, hay không phải?”“Tôi cũng không biết…”“Nếu không biết, vậy em muốn tôi giới thiệu chính xác’ em như thế nào?”“Thì nói với Thiên Nhị tôi là vợ anh.”“Nói cách khác là em đang ghen?”“Không phải ghen!”“Vậy em cắt đồ tôi làm gì?”“Tôi… tôi tức giận…”“Rốt cuộc là em muốn tôi là chồng em? Hay là anh rể của cô ấy?”“Anh không phải chồng tôi, nhưng anh tuyệt đối không thể là anh rễ của cô ta!” Bì Bì hai tay chống hông, cao giọng.“Bì Bì, làm người phải nói lý lẽ.”“Có chỗ nào không lý lẽ!” Bì Bì gần đây hay nói năng vụng về, lần này lại càng vụng hơn, cô cảm thấy mình bị Hạ Lan Huề quay vòng đến choáng váng.“Hoặc là em thừa nhận tôi là chồng em, thành thật nói mật mã cho tôi biết; hoặc là tôi đi làm anh rễ của Thiên Nhị, em tự giải quyết vấn đề đi. Đừng nôn nóng, cứ từ từ mà nghĩ, nghĩ cẩn thận rồi nói cho tôi biết. Tôi đói rồi, đi ăn cơm trước đây.”“Không được đi, vẫn chưa nói xong!”“Sa lan tộc ngồi một bàn trong bếp. Nếu tôi không đi, họ có thể muốn ăn thịt người đấy.”Tê ti đại nhân dứt lời, phóng khoáng rời đi, để Bì Bì ở lại một mình trong phòng. Bì Bì nghĩ nghĩ, dậm mạnh chân một cái, cũng hướng về phía nhà bếp mà bếp quay mặt về hướng bắc, trên bàn ăn dài bằng gỗ tử đàn trải một chiếc khăn màu vàng rất sang trọng, ánh nến từ chiếc giá nến bằng đồng lấp lánh. Lúc Bì Bì đến thì Hạ Lan Huề vừa ngồi vào chỗ. Theo quy tắc của tộc Hồ, Tế ti chưa động đũa, thì không ai được phép ăn. Một bàn người im lặng ngồi, chờ. Bì Bì nhìn xuống chiếc nhẫn trên tay, nó đã chuyển sang màu đỏ tươi đói khát. Hạ Lan nói không sai, trễ hơn chút nữa, đám người này sẽ đại khai sát giới. Quả nhiên, Phương Tôn Mi đang bất an cắn móng tay, Chung Nghi đang bưng khay đồ ăn đứng bên trái Hạ Lan Huề chuẩn bị phục vụ, trông căn thẳng đến mức run cả Bì Bì bước vào, Hạ Lan Huề đột nhiên đứng dậy, dời ghế mình sang nửa thước, để Bì Bì ngồi xuống. Còn anh thì ngồi xuống bên cạnh cô, quan tâm gắp cho cô một miếng đậu hũ. Mọi người thấy anh nhấc đũa, thì cũng lặng lẽ bắt đầu ăn. Chỉ có vẻ mặt của Thiên Nhị là càng lúc càng tái, cuối cùng không kềm chế được nữa mới gọi một tiếng “Anh rễ…”“Quên chưa giới thiệu với em, đây là Quan Bì Bì, vợ tôi.”Thiên Nhị sửng sốt không kém Bì Bì, cô ta trừng to mắt, ngơ ngác nhìn anh, một lúc sau mới nói “Vậy chị em là gì?”“Chị em… là…” Hạ Lan Huề ngập ngừng một chút “Là bạn của tôi.”Thiên Nhị tủi thân đến sắp khóc “Chị em không nói với em như vậy, chị ấy có Mị Châu anh tặng cho chị ấy, anh rễ…”“Đừng gọi tôi là anh rễ, để người khác nghe được hiểu lầm sẽ không hay.”“Nhưng mà…”“Ăn cơm đi.”Tế ti đại nhân muốn dừng câu chuyện, nhưng Thiên Nhị có vẻ không hợp tác, cô ta đặt đũa xuống, lớn giọng hỏi “Vậy chị của em đâu? Sao không thấy? Có khi nào anh vì cô ta mà giết chị tôi rồi?”Hạ Lan Huề đanh mặt lại, anh không trả lời, tiếp tục ăn cơm.“Hỗn xược.” Kim Địch quát lên, “Chị cô không dạy cô phép tắc cơ bản sao? Nói chuyện với Tế ti đại nhân như thế nào?”“Sa Lan tiện tộc, có tư cách gì mà đòi dạy dỗ tôi chứ?” Thiên Nhị tức giận đến mặt mũi trắng bệch, dậm chân đứng dậy. “Tôi là hộ pháp của Côn Lăng tộc, trêu chọc tôi coi chừng tôi diệt anh đấy!”“Cạch!” Chung Nghi đặt khay đồ ăn xuống, dồn bát đũa của Thiên Nhị sang một bên, hung dữ nhìn cô ta “Tế ti đại nhân đang dùng bữa, xin đừng làm ô uế khẩu vị của ngài.”Thiên Nhị cười nhạt “Đây là địa bàn của Sa Lan tộc các người sao? Không cho tôi ăn cơm à?”“Xin đừng vũ nhục thủ lĩnh chúng tôi.” Chung Nghi không mảy may nhân nhượng, chưa nói hết câu đã bị Thiên Nhị tát một cái.“Từ bao giờ băng nô có tư cách nói chuyện với ta?”Chung Nghi không hề khách khí đẩy Thiên Nhị ra, Thiên Nhị đẩy mạnh cô đến bên tường, Chung Nghi suýt nữa đã té xuống, may được Bì Bì đỡ lấy.“Thiên Nhị.” Bì Bì đứng lên “Ăn cơm trước, có chuyện gì ăn xong rồi hẵn nói, được không?”“Sao nào?” Thiên Nhị bước đến trước Bì Bì, nhìn cô đầy khiêu khích. “Tế ti đại nhân chưa lên tiếng, cô tưởng mình là phù chính à?”Bàn ăn lập tức trở nên im lặng, tựa như chưa có chuyện gì xảy ra. Hạ Lan Huề vẫn bình thản mà ăn, Bì Bì thỉnh thoảng lại nhìn anh, phát hiện ra ngoại trừ thức ăn càng lúc càng vơi, dáng vẻ ăn cơm của Tế ti đại nhân không có một chút thay đổi, vẫn nhai kỹ nuốt chậm, thong thả, như dù trời có sập cũng không hề ảnh hưởng đến tâm tình ăn uống của anh vậy. Những người đang ngồi, mặc dù đồ ăn trước mặt mỗi người đều không giống nhau nhưng họ đều ăn một cách trật tự quy củ, như trước mặt là máy quay phim, đang lên sóng trực tiếp. Hạ Lan Huề không nói chuyện, ai cũng không nói không rằng, Bì Bì cảm thấy rất bí bách, muốn bông đùa một câu cho thay đổi không khí, nhưng nhìn Hạ Lan Huề sắc mặt không chút thay đổi, thì thấy rất mất mặt, đành dừng được chừng mười phút, thấy Chung Nghi vẫn đứng, liên tục gắp thức ăn cho đám đàn ông trên bàn, Bì Bì liền kéo một chiếc ghế trống đến bên cạnh, khẽ gọi “Chung Nghi, lại đây ngồi, cô cũng ăn đi chứ.”“Mọi người cứ ăn trước đi, ăn xong rồi tôi ăn.” Chung Nghi liên tục xua tay.“Như thế sao được chứ, bữa cơm này là cô nấu, cô bỏ bao công sức, sao lại là người ăn cuối cùng được?” Bì Bì nghĩ bụng, mấy gã đàn ông này mặc dù ăn chậm nhưng tộc hồ vốn rất quý trọng thực phẩm, sẽ tuyệt đối không chừa lại chút gì đâu. Nếu Chung Nghi không cùng ăn bây giờ thì ngay cả một cọng rau cũng chẳng có mà ăn.“Ừ… không sao. Tôi chưa đói.”Rõ ràng mới bốn giờ sáng cô ấy đã dậy nấu cơm, lúc xảy ra vụ cháy, cô ấy cũng “bậc nữ nhi chẳng thua kém đấng tu mi”, nào là bê đồ cổ, khiêng vật dụng, Bì Bì chắc rằng Chung Nghi còn đói hơn cả mình.“Tế ti đại nhân.” Bì Bì huých tay Hạ Lan Huề “Thời đại hiện nay nam nữ đều bình đẳng. Tộc Hồ chúng ta cũng phải theo kịp thời đại, quy tắc lập ra có thể sửa. Có đạo lý nào bắt một nữ sinh phục vụ một đám đàn ông ăn cơm đâu. Từ nay, mọi người thay phiên nấu cơm, mỗi người trực một ngày, ngày mai sẽ đến lượt tôi, ngày mốt là Kim Địch, ngày kia là Phương Tôn Mi…” Hạ Lan Huề hoàn toàn không đếm xỉa đến những lời cô nói “Là quy tắc gì vẫn là quy tắc đó, đừng xen vào việc người khác.”Bì Bì nghe xong sặc một cái, căn cứ vào biến cố vừa phát sinh vừa nãy thì lý lẽ của cô hẳn phải chiếm ưu thế hơn, nhưng giọng càng ngày càng nhỏ dần “Chỉ là một lời đề nghị thôi mà.”Khó lắm mới dành được “danh phận” vợ cả, chưa gì đã làm người ta mất mặt thì thật không hay. Bữa cơm đã kết thúc trong bầu không khí vô cùng ngột ngạt đó. Bì Bì nghĩ, cả đời này cô không bao giờ muốn đặt chân vào một phòng ăn như thế xong dĩ nhiên phải đi bộ cho tiêu cơm, Hạ Lan Huề bỗng nhiên đề xuất ra đỉnh núi sau viện đi dạo, kêu Bì Bì đi với anh. Hai người tiến về cửa sau, men theo bậc cấp mà đi, Hạ Lan Huề nói “Bì Bì, bữa cơm hôm nay em ăn ngon miệng không?”“Rất ngon.”“Tôi đã giải quyết phiền muộn của em theo như ý nguyện của em rồi đúng không?”“Cám ơn anh.”“Vì vậy, tôi đã đắc tội với Thiên Nhị. Tôi thì không sợ làm mất lòng cô ấy, nhưng tính khí cô bé đó rất nóng nảy cương liệt, rất ư phiền phức.” “Không phải đổ lỗi chuyện này lên đầu tôi chứ?”Đi một hồi đã đến miệng giếng. Bì Bì quay lại nhìn sáu chữ to được quét bằng sơn vàng trên mái nhà, sau bao năm đã bị gió mưa bào mòn, chỉ còn lại những đường nét mơ hồ nhàn nhạt, ký ức về nó lại càng sắc nét và trĩu nặng thêm. Nhất thời, muôn vàn cảm xúc ùa vào tim.“Anh còn nhớ cái giếng này không?” Cô nhẹ nhàng Lan Huề lắc đầu.“Trước đây, anh thường hay tắm trăng ở dưới này.”“Thật không?”“Lần đầu tiên em đến nhà anh, anh đã đẩy em xuống dưới, làm em lúc ấy sợ hết cả hồn.”“Thật thế ư?”“Sau này có lần anh bị thương, cũng nằm ở đây, em đã chăm sóc cho anh.”“Uhm.”“Một chút cũng không nhớ?”Anh lắc đầu, quay lại đề tài cũ “Bì Bì, bây giờ có thể nói cho tôi biết mật mã đó được chưa?”Mật mã. Lại là mật mã. Lẽ nào anh quay về đây chỉ vì mật mã thôi Bì quả quyết lắc đầu “Không thể.”“Quan Hạt đã biết được mật mã, chỉ còn thiếu chìa khóa, chắc chắc hắn ta sẽ quay lại, nơi này đã không còn an toàn nữa. Nếu bây giờ em không chịu cho tôi biết, để tôi nhanh chóng lấy món đồ ấy ra, hậu quả sẽ không lường được.”“Không cách nào nói cho anh được, em nhất định phải làm đúng theo nguyên tắc. Em không thể tìm ra cách chứng minh anh chính là Hạ Lan Huề thật sự.”“Nói đi nói lại, em vẫn không chịu tin tôi?”“Đúng.”“Em muốn tôi phải làm thế nào để chứng minh tôi là chính mình được chứ?”“Em cũng không biết.” Bì Bì nhìn anh “Anh có rất nhiều chỗ giống Hạ Lan Huề, nhưng cũng có rất nhiều chỗ đã thay đổi, trực giác của tôi mách bảo…”“Buồn cười, trực giác?” Anh lạnh lùng hừ một tiếng.“Trực giác của tôi mách bảo anh không phải Hạ Lan Huề.” Bì Bì thẳng thắng nói. “Tôi thà giao mật mã cho Quan Hạt chứ không thể giao cho anh.”“Nếu em không nói cho tôi biết, tôi sẽ đẩy em xuống giếng đấy.”“Vậy chẳng phải càng chứng tỏ anh không phải Hạ Lan Huề hay sao?”Bì Bì cho rằng anh đang đùa, nào biết Hạ Lan Huề đẩy thật. Bì Bì lảo đảo lùi một bước, tay giơ ra nhưng chụp vào khoảng không, người ngã nhào xuống giếng, vừa hay rơi đúng trên chiếc sập.“Hạ Lan Huề! Anh thật đê tiện, bỉ ổi!” Cô gân cổ hét lên từ dưới đáy giếng “Mau đưa tôi lên.”Trên trời, một tờ giấy nhẹ nhàng rơi xuống, tiếp đó là một chiếc bút bi. Hạ Lan Huề thò đầu vào miệng giếng nói “Hãy viết mật mã ra rồi ném lên đây, bằng không em cứ ở dưới đó đi.”“Đồ vô sỉ!!! Hạ Lan Huề, rốt cuộc anh là ai hả?”“Nhớ kỹ, dưới giếng không có nước đâu. Mau mau viết đi, nếu không dù không đói chết thì cũng khát chết đấy.” Anh thản nhiên nói “Thế giới có thể không có tình yêu, nhưng tuyệt đối không thể không có nước. Em hiểu chứ!”Vừa dứt lời, anh ta không còn thấy tăm hơi đâu nữa. Bì Bì nghe thấy tiếng bước chân anh đang đi xa dần, trong lòng bắt đầu mất bình tĩnh

vạn kiếp yêu em 2 chương 71